

|
|
| Hoài Niệm |
Những ḍng chữ dưới đây không do cảm hứng- không do tính nghề nghiệp, mặc dù có viết mới nên chữ, nhưng không có ǵ gọi là nghề nghiệp, chỉ là sự hối thúc của trái tim. Tôi thương anh, càng thương anh hơn khi giữa chúng tôi chỉ c̣n là kỷ niệm- những ḍng hoài niệm trộn lẫn vào những ngày tháng âm thầm trôi, kể từ khi chia tay anh vĩnh viễn.
. …….. Khung cảnh chợ Wal- Mart cũng như mọi ngày- một ngày cách đây 3 tháng: bên trong chợ đèn điện vẫn sáng trưng, vẫn người người đi mua sắm, nhộn nhịp, quầy tính tiền vẫn cảnh xếp hàng chờ tới phiên ḿnh.
C̣n tôi..trời ơi! Nơi này gợi lại những nỗi thương đau. Chỉ mới đây thôi; hai đứa tôi cùng nhau đi mua sắm, bàn tính với nhau nên mua những ǵ làm quà cho hai bên nội - ngoại trong ngày về Việt Nam, khoảng cách thời gian tới hôm nay chưa đầy 3 tháng….vậy mà…Trời đất như đảo lộn, mọi vật chung quanh tôi đang quay cuồng, nếu không có chiếc xe đi chợ - tôi đă ngă xuống như cây chuối đổ; khi tỉnh trí lại , tôi càng khổ tâm hơn, trực diện với nỗi đau bi thảm nhất…, giữa chợ đời tôi thực sự đang bơ vơ. Ước ǵ tan biến được ngay lúc này, tôi muốn ra khỏi thế gian đầy đau khổ.
… “ Anh ơi, anh có biết không? Cũng nơi này cách đây không lâu, rất gần, em mua sắm vội vàng rồi ra về vội vàng, v́ biết anh đang chờ em tại nhà - trên giường bệnh, nhưng hôm nay, em thẫn thờ dạo qua các dăy hàng hóa, những nơi ḿnh vẫn thường lui tới, và hôm nay, em không cần vội vă để về sớm, thời gian quá dư thừa với em lúc này, v́ anh không cần tới em nữa, nhưng em…em lại rất cần anh – thương anh biết chừng nào…”
Trên đường lái xe về nhà, đường vắng- nh́n trời, bầu trời trống vắng, một khoảng trắng xám mênh mông, bỗng khao khát một cánh chim trời, nhưng bóng chim tăm cá …t́m đâu - biết t́m đâu… cơn đau lại vật vă trong câm lặng, chung quanh tôi đời sống vẫn vô t́nh.
Tôi không thoát ra khỏi được những ư nghĩ miên man về anh…
Trong suốt thời gian anh nằm viện, mỗi lần nghe bác sĩ giải thích về những cơ may của một số bệnh nhân trong trường hợp đặc biệt, tôi lại ôm ảo ảnh hy vọng…. cho đến một ngày tôi vô t́nh để anh nh́n thấy tôi khóc. Anh nói: “ Em không nên bối rối, b́nh thĩnh lại đi, ; bệnh anh rồi sẽ khỏi, lo lắng quá làm ǵ”. Sự thực tôi đă khóc từ lâu, khóc về một tương lai u ám, một ngày trôi đi là niềm hy vọng của tôi về anh lại mất đi một mảnh, mối ưu tư về căn bệnh của anh chiếm hữu hồn tôi từng giờ, từng phút.
Những buổi sáng trong bệnh viện Mercy, b́nh minh rực rỡ, những tia nắng mai xuyên qua những khung kính cửa sổ và tràn vào hành lang, nơi những bệnh nhân thường đi dạo buổi sáng: hy vọng đến với mọi người khỏi bệnh để trở về nhà - với anh cũng thế, nhưng không đến với một người – là tôi - niềm vui chung hưởng, mối sầu riêng mang, tôi không có cái quyền hy vọng ấy, lời bác sĩ nói ngày giờ của anh không c̣n bao lâu nữa, tôi không dám nói ra sự thực phũ phàng đă khiến ḷng tôi đang chảy máu, tiếng gào thét bi thương trong câm nín… một ngày qua đi là mất đi một ngày chung đôi trong cuộc sống. Ước ǵ thời gian ngừng trôi - ước ǵ được sống bên nhau măi măi, dù anh trong t́nh trạng bệnh hoạn để tôi được săn sóc anh, cùng đi dạo với anh như thế này… cho đến một ngày cả hai cùng kiệt sức, sự chấm dứt đó sẽ hạnh phúc dường nào.
Nhưng rồi ngă rẽ đă trông thấy, bóng dáng tử thần thấp thoáng đâu đây giữa chúng tôi, rồi cái ngày không chờ, không đợi đă đến vào một buổi chiều… Biến cố xảy ra chỉ một giây cực ngắn, như trái bom hơi oà vỡ trong đầu làm choáng váng đến ngộp thở…rồi thôi…im lặng, nhưng hậu quả của nó thực khủng khiếp: niềm đau dâng cao, lan tỏa đến từng thớ thịt, buồng tim…tôi chống đỡ một cách tuyệt vọng để ra khỏi một sức nặng ngàn cân đang chụp xuống toàn thân…rồi trống vắng bao quanh như cánh đồng sau mùa gặt: người ta mang lúa đi rồi, chỉ c̣n trơ lại những gốc rạ xấu xí. Giữa cánh đồng mênh mông, không có một vật ǵ khả dĩ có thể bám vào đó mà đứng lên – nhưng không, không ǵ hết…vùng ánh sáng trong tầm nh́n th́ như thế, qua ranh giới ấy là bóng tôi âm u, quá sự cảm nhận, hiểu biết của con người tôi… cứ thế, tâm tưởng trôi đi…trôi đi. Tôi bấm thật sâu vào đầu ngón tay để trí khôn quay về thực tại, nhưng nào có thấm ǵ, nỗi đau càng đưa tôi về nơi xa hơn- không bờ bến.
.. “ Nhớ lại buổi sáng cuối cùng em lên nhà quàn đưa anh về nhà thờ dâng lễ. Anh đang nằm đó, hiện hữu, gương mặt b́nh thản, hiền ḥa – em ngắm nh́n anh, suối lệ tuôn tràn,,,em nói với anh.. “ Anh ơi! Em sợ bóng tối, sợ sự cô đơn, em sợ đủ thứ, anh ơi..” Những giây phút cuối bên nhau, chỉ c̣n giây phút nữa thôi – anh nằm đó – em đây, bên anh…nh́n anh…. nh́n anh – t́nh trong gang tấc mà thành thiên thu
Trời tháng Mười nên trời tối sớm. Một buổi chiều buồn, tôi đi tha thẩn trong vườn, những cánh lá úa vàng là đà rơi theo từng cơn gió nhẹ, một vài loại hoa qua thời kỳ tươi thắm đă trở nên cằn cỗi, khó nh́n; chỉ c̣n lại hoa cúc, những bụi cúc lớn xanh rờn, lác đác xuất hiện những đóa cúc hàm tiếu báo hiệu mùa thu đang tới, tôi đứng lại bên băng ghế. Nơi này chúng tôi đă có bao ngày tháng bên nhau, những ngày hai đứa cùng chung một ngày nghỉ: ngoài việc vun sới, săn sóc những luống hoa, cùng ngồi trên băng ghế, nh́n trời, nh́n đất: chuyện quá khứ, hiện tại và dự tính tương lai, anh nói cho tôi nghe kế hoạch của anh , anh sẽ mở rộng khu vườn; “ trang trí” thêm nhiều giống hoa, sẽ làm một chuồng bồ câu và một sân xi măng nhỏ cho chim ăn, khu vườn sẽ được bắt đầu ngay sau khi anh nghỉ hưu. Chúng tôi rất tâm đắc trong vấn đề này, cùng chờ đợi một ngày không xa nữa.
Thương ôi! Bức tranh thanh b́nh cùng với sinh mạng mong manh dễ vỡ đă một chiều đi vào thiên thu…” Anh ơi, em đang đứng đây, bên băng ghế, những dụng cụ làm vườn lăn lóc dưới chân, những vật vô tri, vô giác th́ c̣n đây, mà người thương đă đi rồi… đi thật rồi; nh́n những dấu tích về anh, vết thương chưa lành lại thêm rỉ máu… nơi đây cả một vùng không gian và những tháng năm dài bên nhau làm sao em không nhức nhối, anh ra đi mang theo lẽ sống người ở lại. Những việc làm giờ đây không c̣n ư nghĩa, làm cho hết thời gian, mọi thứ trong nhà, ngoài vườn đều nhắc nhở đến anh, hàng ngày em làm việc trong nước mắt… nghĩ tới anh đang đứng ở đâu đó buồn rầu nh́n em, mối thương cảm lại dâng tràn. Trong những cái hiện hữu quanh đây, những cái thuộc về anh, nó nhắc nhở sự ra đi, vắng bóng của anh. Có lần anh nói : “ Người miền Nam có câu hát ru con ngồ ngộ nhưng rất đúng’, tôi hỏi: “ câu ǵ?- “ anh trả lời, ví dụ như câu “ Ví dầu con cá nấu canh, bỏ tiêu cho ngọt, bỏ hành cho thơm”, anh cứ tưởng bỏ bột ngọt th́ mới ngọt- như bữa trước em nấu canh nghót, bỏ hành lá th́ đă thấy thơm ngon, nhưng khi rắc tiêu vào tô canh đang bốc khói, tự nhiên hương vị đậm đà: ngọt, ngon hơn nhiều”.
Như thế đó, những chuyện hàng ngày tầm thường, nhỏ nhặt và biết bao điều không đáng nói trong cuộc sống đă đi qua, giờ lại hiện về rơ mồn một, mọi điều, mọi chuyện như đều có một linh hồn.
Mỗi sáng tôi thường ngồi ở bàn ăn trong bếp nh́n ra vườn sau, bên ly cà phê lẻ loi thay v́ hai ly và phần ăn sáng như trước kia, thời gian đi rất chậm để kư ức lại quay về với vết thương chưa lành: thứ tự, lớp lang hiện ra trước mắt…tôi nhấc ly cà phê tới mấy lần trong nỗi chán chường, ngoài kia nắng đă lên cao, thay v́ đứng dậy như mọi khi, dọn dẹp, nhưng tôi vẫn ngồi đây, suy nghĩ về anh…về kiếp nhân sinh ngắn ngủi.
Một buổi sáng ngày chủ nhật: 25/12/05 ( cũng là ngày lễ Noel đầu tiên sau ngày anh mất), 9:45 ra khỏi nhà thờ ST. Jhon, Trời thu trong mầu nắng nhẹ buồn hiu hắt, tiếng gió ŕ rào, tiếng lá khô đuổi nhau kêu xào xạc dưới bước chân đi, lăn lóc theo chiều gió. Nơi này, mười mấy năm qua: chúng tôi đi lễ, đi cầu nguyện, đi đâu cũng có đôi. Những ngày gần đây nhất là những ngày chúng tôi đi VN, trở về lại cùng nhau đi lễ, rồi những chuyện buồn xảy ra. Giờ đây c̣n lại ḿnh tôi trên con đường từng có bóng song đôi, không gian - thời gian gợi lại bao sự khổ đau thương tiếc. Tất cả vẫn c̣n đây, chỉ ḿnh anh như cánh chim trời “ Chim ăn biển bắc em t́m biển đông”, t́m anh trong vô vọng… tôi như đứng laị giữa một vùng nước xoáy…cuộn cuộn trong tâm hồn đưa tôi về đâu…những tháng ngày mỏi ṃn không định hướng.
Trước kia - có những đêm anh đón tôi giờ tan sở, xe chạy êm êm trên đường vắng, anh báo cho tôi những tin vui trong sở của anh, rồi chúng tôi cùng lặng yên, trong sự im lặng tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc tràn đầy, v́ bên tôi đang có anh. C̣n bây giờ, con đường lái xe về nhà (thực) khó khăn, c̣n khó khăn hơn khi phải bước vào căn nhà trống vắng, pḥng ngủ lạnh lẽo, bật đèn lên, càng thấy cái trống vắng của nó… Cũng như tủ quần áo của anh, mấy lần tôi định dẹp yên vào một góc, nhưng cứ mỗi lần mở ra, tôi lại bị dội ngược, nước mắt tuôn trào : nh́n quần áo và đồ dùng của anh, những thứ đă ấp ủ hơi hướng người thương, những thứ vô hồn đă là một phần trong đời sống của anh; cuộc sống đầy sinh động trong thế giới loài người… Cuộc sống đành rằng có những lúc giận hờn…rồi làm lành, rồi lại giận hờn- bất đồng v́ một vấn đề nào đó. Cuộc hành tŕnh như chiếc xe chuyên chở trên đường cũng có lúc bi sóc, bị dằn, v́ người lái xe không khéo, gây nên sự chao, đảo, nhưng rồi chiếc xe cuối cùng vẫn trở về đúng cái “ lane” của nó. Bây giờ th́ khác, tất cả đă ra khỏi tầm tay: những tháng năm dài hạnh phúc cùng với người chủ ra đi không trở lại… Tôi lại lịm đi trong đau khổ với những ư nghĩ đó….Một lúc thật lâu, khi định thần thấy ḿnh c̣n ngồi trên ghế, quanh tôi bóng tối mờ mờ, không gian im ĺm lặng lẽ như đang ở một thế giới nào, tôi muốn thời gian đừng trôi, cứ như thế… trong một thế giới hư hư, thực thực (của tôi) tôi mơ ngày tương hội, để có thể gặp anh, theo anh đi khắp đầu ghềnh cuối băi…
Mấy ngày qua tôi buồn phiền do dự về một vấn đề: có nên đi thăm anh lúc này không?, tôi rất muốn đến với anh, thăm nơi an nghỉ của anh, nhưng tôi rất sợ phải đối diện với một sự thực; mặc dù, chính tôi đưa tiễn anh đến nơi an nghỉ sau cùng. Rồi quyết định cũng đến, đó là một buổi trưa ngày Chủ nhật, mặc dù đă chuẩn bị tinh thần, tôi vẫn hồi hộp khi xe gần đến nghĩa trang. Trời c̣n sớm, ánh nắng yếu ớt không soi thấu được cảnh vật - không gian c̣n nặng hơi sương, tiếng gió ù… ù đuổi nhau trên những trái đồi thấp phủ cỏ xanh, lạnh lẽo. Tôi để một bó hoa cúc lớn trên mộ anh, và những cành hoa cúc nhỏ cho những mộ chung quanh. Đắng cay- chua chát là chính những đóa hoa cúc này anh đă vun trồng, săn sóc từ nhũng ngày đầu mùa năm nay – có ngờ đâu những đóa cúc vàng rực rỡ lại đến viếng anh vào những ngày đầu mùa cúc nở.
Đi thăm mộ anh lần đầu, nói được với anh rất nhiều, b́nh tĩnh lại được đôi chút; niềm đau không c̣n râm ran, nhức buốt. Niềm đau bây giờ là nỗi buồn sâu lắng trong tận cùng trái tim, là nỗi nhớ cô đọng như một ḍng sông khô cạn. Tôi cố làm quen với những ǵ mới mẻ “ bao nhiêu yêu thương cũng đi qua rồi”, tôi c̣n ǵ đâu… bị vét sạch đến trắng tay; c̣n một sự trống rỗng để chấp nhận; đường đang bằng phẳng hóa chông gai, nh́n đâu chỉ thấy riêng ḿnh với nỗi sầu vạn cổ.
…………………………………………………………………………………….
Qua một mùa Đông, mùa đông dài nhất thế kỷ, vào một ngày tháng tư trời bớt lạnh, chỗ ngồi mỗi buổi sáng của tôi là sau cửa sổ nh́n ra vườn đầy xác lá, những lớp lá khô đă trải qua một mùa đông, bầm dập v́ tuyết vùi, v́ mưa gió, không c̣n ra mầu sắc nào hết – tôi lại nhớ đến anh, những suy tư quanh quẩn, hụt hẫng tràn ngập trong hồn… trước mặt là đường dài.. đường sao c̣n dài quá- tôi phải làm sao?. Có phải đời sống tất bật nhiều lo toan đă khiến con người quên khuấy đi rằng cuộc sống rồi sẽ chấm dứt bất cứ lúc nào. Anh đi rồi, cơi đời với tôi nh́n đâu cũng chỉ là hoang vắng. Cái thực tại của tôi hôm nay không khá ǵ hơn một năm trước: Sinh hoạt đời sống, công vịêc, tất cả chỉ v́ bổn phận, trách nhiệm của một người đang sống trên trần gian…Đêm đêm ráng giỗ giấc ngủ trong yên lặng, nghĩ đến ngày mai c̣n phải sống, c̣n cần đến sức khỏe, đến những thứ rất thường t́nh phải có trong đời sống.
Mỗi khi đứng trước di ảnh của anh với cây nhang tưởng nhớ, tôi lại tự hỏi : phải chăng mạng sống là một thứ ǵ mong manh dễ vỡ. Mới đó, hiện hữu mà bây giờ chỉ c̣n là khói với hương, nh́n khói hương bay ḷng quặn thắt một nỗi tủi hờn… tôi cố xua đi– ḷng hẹn ḷng để tâm nguôi ngoai, nhưng nước mắt cứ tuôn rơi khi nỗi nhớ quay về…
Ư định dời nhà chợt đến với tôi, một sự đổi thay: có thể sẽ xấu đi.. cũng có thể là tốt hơn- vơi đi sự đối diện với thực tại nặng nề hàng ngày, hàng đêm. Đồng thời, một ư nghĩ mâu thuẫn hiện ra trong đầu: tôi có phản bội chính ḿnh không?, chạy trốn một hiện tại, từ bỏ căn nhà có quá nhiều kỷ niệm của một thời đoàn viên hạnh phúc. Sự giằng co, níu kéo trong tâm làm khổ tôi một thời gian, rồi cũng chinh thời gian đă giúp tôi đi đến một quyết định.
……. Một đêm sau giờ tan sở từ chỗ làm thay v́ đi thẳng đường HickMan để về nơi ở mới; trời bỗng đổ mưa lớn quá, đường HickMan thường bị ngập nước khi có mưa lớn. Lái xe theo con đường cũ rẽ vào Jefferson Ave để về qua nhà cũ của ḿnh ( nhà chưa có chủ mới). Đêm nay vẫn cảnh cũ chưa xa, chỉ có ḷng này tan nát; trong mưa gió thét gào ngôi nhà phủ lên màu thê lương- những cành cây sũng nước đung đưa trên mái, bên ngoài cửa sổ theo từng cơn gió. Ngôi nhà đă từng là một tổ ấm đúng nghĩa, những đứa con dù đă có gia đ́nh, vẫn cùng cha mẹ một nhà quây quần đoàn tụ, thuơng yêu hạnh phúc tràn đầy. Rồi biến cố xảy ra… ḷng tôi bỗng xốn xang đau nhói nh́n ngôi nhà quạnh quẽ, cô liêu; những đứa con như những cánh chim vỗ cánh bay xa . để lại cái tổ trống lạnh lẽo.
Mưa ngoài trời - mưa trong ḷng, buồn nào hơn đêm nay khi hồn tôi băo tố dâng đầy… nh́n sang bên cạnh là chỗ của tôi trong xe trước kia; và trước vô lăng bây giờ là chỗ của anh mới phải, vậy mà….qua tiếng mưa rào rào và tiếng gió rít…Ánh đèn chớp và tiếng c̣i xe sau kéo tôi về thực tại, nhấn nhẹ chân ga chiếc xe đi hết khúc đường Jefferson, quẹo sang 16th để ra đường HickMan. Đường đời đang bằng phẳng bỗng nhiên rẽ trái, và tôi đă bước sang hướng trái tự bao giờ.
Quăng đời qua, đă mấy chục năm dư, cuộc đồng hành nếm đủ mọi mùi vui buồn, sướng khổ, yêu thương, hờn giận; thành công, thất bại của đời người với tháng năm chồng chất trên cơi trần ai… làm nên tấm ḷng sắt đá khó phai; nhưng rồi chỉ một thoáng khoảng không mà xa xôi cách biệt giữa kẻ đi người ở. Những ân t́nh ấy từ đây theo năm tháng, chôn chặt tự đáy ḷng ./.
Sept 27/10. Hoàng yến
| Chuyện về Lá Cờ Mỹ |
Nhân ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ 4-7 sắp tới, xin mời quí vị t́m hiểu về xuất xứ lá
cờ Mỹ , trích dịch từ cuốn: Stars and Stripes ; by Mae Blacker Freeman , Hoàng
yến

Một buổi rước cờ cuộc diễn hành đang đi tới ! Một số rất đông người đang chờ đợi để được thấy lá cờ. họ đứng sát lại gần nhau dọc hai bên đường trong ánh nắng chan hoà của một ngày đẹp trời. Một bé trai nhỏ được cha em để ngồi trên vai , để em có thể trông thấy đoàn người diễn hành đi tới. Người ta nói , cười trong khi chờ đợi. Họ luôn luôn ngóng cổ về phía dưới (đường) để được thấy đoàn người hiện ra trên đường. Giờ phút chờ đợi đă đến, cái đầu tiên mọi người trông thấy là lá cờ: American Flag từ đàng xa. Lá cờ đi đầu cuộc diễn hành. Một người đàn ông cầm cờ với cán dài, đi đều bước- lá cờ phấp phới bay trong gió. Tất cả mọi con mắt đều hướng về lá cờ. Những người đàn ông ngả nón. Những người lính trong đám đống đứng nghiêm và giơ tay chào. Lá cờ Mỹ từ từ đi qua; trên gương mặt mỗi người đều biểu tượng ḷng yêu nước và sự kính trọng của họ.
George Washington’s First Flag 350 năm về trước, gần như giống người sống
ở Châu Mỹ là người Indians, sau đó người ta đến từ những quốc gia khác, hy vọng
t́m một cuộc sống tốt ở đây. Phần lớn họ từ EngLand ( nước Anh), và họ mang theo
lá cờ nước Anh của họ…Lá cờ mầu xanh biển với những sọc lớn mầu đỏ, trắng nằm
ngang và dọc từ tâm của lá cờ. Những người từ quốc gia khác nữa cũng đến. Mỗi
nhóm đều mang cờ riêng của họ. v́ thế có nhiều thứ cờ ở nước Mỹ lúc bấy giờ.
Nhưng sau những năm chiến tranh, người Anh bắt buộc mọi người đi vào luật lệ
chung. Không có nghĩa chỉ c̣n một lá cờ của nước Anh. Phần lớn những đơn vị quân
đội vẫn c̣n cờ riêng của họ. Mỗi lá cờ đều mang h́nh dáng riêng từng nhóm: có lá
cờ in h́nh con rắn trên đó. Nhóm khác là một cái cây ( tree), một nhóm của
Indians. Nhóm khác nữa có h́nh mặt trời hoặc h́nh con ngựa. Trong khi đó, Châu
Mỹ đă lập thành 13 vùng khác nhau. Mỗi vùng gọi là một thuộc địa. Đây là tên cho
mỗi địa danh vẫn thuộc về nước mẹ ở cách xa tổ quốc. Những thuộc địa đầu tiên
là: New Hampshine,Massachusets, Rhode Island, Connecticut, Newyork, New Jersey,
Pennsyivania, Delaware, Maryland, Virginia, North Carolina, South Carolina and
Geogia. Sau nhiều năm trải qua, những người dân thuộc địa ( American Colonies)
bắt đầu cảm thấy sự buồn rầu, không may. Họ thấy nước Anh từng bước tước đi
quyền tự do của họ. Họ biết đó là một sự bất công và quyết định đấu tranh cho
những ǵ họ muốn. Cuộc cách mạng bùng nổ giữa người thuộc địa và người Anh.
Người Mỹ thuộc địa không muốn làm một cái ǵ có tính cách xa rời nước mẹ. Họ chỉ
muốn ngừời Anh ( England) đối xử công bằng với họ.
Vào thời điểm đó, có một
người đàn ông đầy tính khôn ngoan, gan dạ, dũng cảm, có kinh nghiệm; lúc đó đang
sống tại khu kiều dân ở Virginia. Ông đă giúp đánh thắng nhiều trận chống laị
người Pháp và người Indians, và ông biết làm thế nào để tâp trung một quan đội.
Tên ông là George Washington. Những người lănh đạo kiều dân đă tôn ông
Washington lên làm Tướng- vị tướng tổng chỉ huy quân đội của họ. Washington là
một vị tướng tài, chỉ huy quân đội đánh thắng nhiều trận, trong đó cũng có những
trận bị thua. cuộc chiến với người Anh cứ tiếp tục như thế. Tướng Washington
muốn quân đội của ông có một lá cờ riêng. Ông nói :” Rất là phi lư khi chúng ta
chiến đấu với một nước đang dùng chung một mầu cờ”. Người Mỹ muốn sao cho lá cờ
mới của họ có một vẻ đẹp, ư nghĩa. Họ thu nhỏ h́nh dáng cờ cũ để lên góc trái
của lá cờ mới, để thấy rằng người của Châu Mỹ vẫn là thành phần từ nước mẹ. Phần
c̣n lại của lá cờ mới có 13 sọc đỏ, trắng. Mỗi sọc tượng trưng một thuộc địa,
được gọi là “ Great Union”. Lá cờ mới đầu tiên tung bay trong trại quân của
tướng Washington gần Boston.
Câu chuyện về bà Betsy Ross.
Cũng trong thời gian cuộc cách mạng xảy ra, một người đàn bà tên Betsy Ross sống
tại thành phố Philadelphia. Bà có một tiệm may quần áo, trong căn nhà gạch nhỏ
gần bờ sông và may tất cả những ǵ người ta đặt may. Người thời đó nói rằng bà
Betsy Ross đă may lá cờ Mỹ đầu tiên, nhưng cũng có người không nghĩ như thế.
Chuyện nói rằng ông Washington đến tiệm may của bà Betsy Ross và vẽ cho bà may
một lá cờ mới mà không có phần cờ nhỏ của nước Anh trên góc trái. V́ lúc bấy giờ
người Mỹ muốn hoàn toàn tự do: Trên nền xanh biển của lá cờ mới được thay thế
bằng 13 ngôi sao trắng đi ṿng tṛn. Ngoài ra 7 sọc đỏ và 6 sọc trắng nằm theo
chiều dài của lá cờ. Ông Washington hỏi bà Betsy Ross có thể may đưọc lá cờ như
thế không?...Bà đồng ư làm thử- nhưng yêu cầu ông thay đổi một điều : là trong
bản vẽ mỗi ngôi sao 6 cánh. Betsy Ross nói :” Sẽ đẹp hơn nhiều nếu mỗi ngôi sao
chỉ có 5 cánh”. Bà lấy một miếng giấy nhỏ gấp lại rất nhanh nhẹn, dùng kéo cắt
chéo góc, rồi mở miếng giấy ra- và thực là hoàn hảo- một ngôi sao 5 cánh hiện
ra. Ông Washington rất mừng nói bà hăy làm cách này để may lá cờ mới. Ngày hôm
sau đó, bà Betsy bắt đầu làm việc, bà đặt những sọc đỏ và trắng cạnh nhau thật
ngay ngắn, rồi may chúng một cách rất cẩn thận. Bà cắt 13 ngôi sao và đặt chúng
theo ṿng tṛn trong nền xanh. Khi lá cờ đă xong, bà mang tới cho ông Washing
ton, ông rất hài ḷng với lá cờ mới thật lộng lẫy. Không một người nào chắc chắn
rằng sự việc về lá cờ xảy ra như thế. Nhưng thực sự là có bà Betsy đă may lá cờ.
Thời gian đă hơn 200 năm, căn nhà gạch nhỏ vẫn c̣n đó, trên đường Arch Street in
Philadelphia. Người ta đến từ khắp nơi trên Thế Giới để thăm, nh́n nơi bà Betsy
Ross đă sống và làm việc ở đó.

Lá cờ Mỹ ngày nay,
Vào khoảng cách đây 100 năm, nước Mỹ đă mua một mảnh đất lớn tận phía bắc cách xa nước Nga. miếng đất trở thành lănh thổ của Alaska và số đông người Mỹ đă đến đó sinh sống. Nhiều năm trôi qua. Alaska trở nên một điểm quan trọng, ngừơi dân sống ở đó muốn vùng lănh thổ của họ trở thành một Tiểu bang như một phần của gia đ́nh United States.. Nhưng dự định sau nhiều năm mới thành hiện thực. Năm 1959 lá cờ Mỹ là 48 ngôi sao. Ngày 4 tháng 7 năm đó- United States làm một lá cờ mới khi Alaska gia nhập vào liên bang. Sự thay đổi đầu tiên sau 50 năm từ khi Arizona gia nhập liên bang. Lá cờ Mỹ trở thành 49 ngôi sao trên nền xanh biển với 7 hàng 7 ngôi sao của mỗi hàng. Nhưng Alaska cũng không phải là một bang mới nhất được dài lâu. một năm sau đó, cũng ngày 4 tháng 7. United States lại làm lá cờ khác với 50 ngôi sao. Như thế trong nền xanh biển bây giờ có 5 hàng- mỗi hàng 6 ngôi sao và 4 hàng- mỗi hàng 5 ngôi sao. Ngôi sao thứ 50 cho tiểu bang mới nhất là Hawái. Ngày nay lá cờ mỹ với 50 ngôi sao trên nền xanh biển- Mỗi sao biểu tượng một Tiểu bang và 13 đường sọc đỏ và trắng biểu tượng cho 13 Tiểu bang đầu tiên của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Lá cờ Mỹ nhỏ nhất nằm trên mỗi con tem thư của nhà Bưu Điện- làm phương tiện đưa thư từ, bưu phẩm, bưu kiện đi khắp nước Mỹ và những nơi xa xôi nhất trên Thế Giới.
C̣n Những Lá lớn Nhất Th́ Sao?
Lá cờ lớn thứ nhất vào thời ông George Washington Bridg tại Newyork, chiều cao 60 feet, rộng 90 feet. Nó được làm bằng một loại vải đặc biệt gồm nylon và len - những người làm lá cờ t́m ra một loại vải không bị hao ṃn, bền bỉ khi đứng trước gió băo. Lá cờ thứ hai thuộc một cửa hàng lớn tại thành phố Detroit – Trong những ngày đặc biệt lá cờ được treo lên nóc nhà, che phủ hết một phía của ṭa nhà lớn. Lá cờ cao 104 feet, rộng 235 feet. Mỗi một cái sọc của nó bề ngang 8 feet và đường kính của mỗi ngôi sao 5.1/2 feet. Lá cờ nặng 1,500 pounds , là lá cờ lớn nhất trên Thế giới.
| Tưởng Niệm Một Người Bạn! |
Chị Mai-Vy, người bạn của chúng tôi cùng làm chung tại Mercy Hospital đă ra đi, và khi những ḍng này đến tay các bạn khác th́ cũng qua ngày giỗ đầu của chi. Chị ra đi đột ngột, quá đột ngột, để lại cho chúng tôi sự thương tiếc, suy gẫm về kiếp nhân sinh con người.
Chi đi rồi, nơi làm việc những ngày sau đó là cả một khoảng trống, chỗ chị vẫn đứng tôi đi ngang mỗi ngày nhưng nào có thấy bóng Mai, bạn bè gặp nhau, trao đổi một câu chào nhẹ hoặc một cái gât đầu. H́nh dáng Mai-Vy ngự trị trong chúng tôi trong những ngày đó. Tôi nhớ Môi-Vy rất nhiều: tên Thánh Teresa Moi-Vy tôi nhắc đến trong giờ cầu nguyện mỗi đêm cho tới bây giờ.
Khuya ngày hôm qua (Nov 22/09), từ Mercy Hospital tôi ra về lúc 11:30Pm, ra tới xe tôi rất ngạc nhiên , có một cái túi nhựa, bên trong là một cái b́ thơ treo ở cửa xe tôi, hồi hộp tôi mở ra coi: Một bài thơ và một tấm h́nh của người nào đó kư tên Thân Hưũ, nhờ tôi đăng lên Web Site Người Việt Iowa để gởi đến gia đ́nh Mai-Vy và những bạn bè thân cũ.
Tôi rất may mắn gặp được vợ chồng người con trai lớn của Chị Mai-Vy, Mr Tony Nguyễn trong ngày Asian Festival. Maỵ-2010,
Hôm nay giữ trọn lời hứa với bạn Thân Hữu, vài ḍng tưởng niệm chị Mai Vy và bài thơ “ Nhớ Bạn” là niềm thương nhớ chung đến người bạn thân mến của chúng ta.
Hy vọng các con của Mai Vy đọc dược những ḍng này.
( Hoàng Yến)

Nhớ Bạn!
Bạn bè c̣n lại hôm nay,
Tiếc thương Bạn sớm ra đi vội- vàng.
T.H.
|
Tiết Đông vừa sớm se se lạnh, Cây lá úa vàng lác đác rơi, Một năm qua khi bạn đi rồi Người ở lại nhớ thương, thương nhớ. Ngày tiễn đưa, người thân than- thở; “Đă hai lần gánh chịu chia-ly ! Bất hạnh nào hơn cảnh này đây” ? Làm rơi lệ bao người đến dự. Nơi nghĩa trang, từng cơn gió buốt, từng hạt mưa, như giọt lệ sầu. Bạn bè thân , tiễn biệt dăm câu, Hồi tưởng lại thời- gian chung việc. Bạn ! Từ khi ra đi biền biệt, Nơi chỗ làm, như thể buồn tênh. Giờ này đây, ai nhớ, ai quên? Chuyện như đă, đă qua lâu lắm ! Một chậu hoa, sắc màu đỏ thắm, Thắm nghĩa t́nh, tô đậm không phai. Chút t́nh thân, góp nhặt dong- dài, Đem chép xuống bài thơ Nhớ Bạn Thân Hữu |
| Ư Xuân |
Đứng TRƯỚC MÙA XUÂN NGƯỜI TA CÓ NHIỀU Ư NGHĨ KHÁC NHAU. Có người ca ngợi mùa Xuân thật hết lời chẳng khác ǵ người học sĩ vẽ nét đẹp của nàng công chúa, trong bộ xiêm y rực rỡ đang dạo trước hoàng cung.
Theo nhận xét trên, thi hào Nguyễn Du trong bài ‘Điếu La Thành Ca” khi nói về mùa Xuân chỉ có một câu đă nổi bật khái quát của vẻ đẹp của La Thành nhờ có sắc xuân,
…” Xuân sắc yên nhiên động lục thành” ( Sắc xuân tươi đẹp làm rung động cả sáu khu trong thành)
Nhưng trái lại có người hững hờ hoặc ta thán một cách ai oán khi mùa Xuân đến. Trong thập niên 30 của thế kỷ trước; Với người mất nước thấy quê hương, xứ sở cơ cực, lầm than trong ṿng nô lệ, nên một người trong nhóm Cần vương đă nh́n mùa Xuân
….” Tôi có chờ đâu, có đợi đâu
…..Mang chi Xuân lại, gợi thêm sầu
…..Với tôi tất cả như vô nghĩa
….Tất cả không ngoài cảnh khổ đau”
C̣n Xuân Diệu nh́n mùa Xuân dưới khía cạnh thời gian, nhưng vẫn bi lụy đầy nước mắt, v́ cho rằng mùa Xuân đi qua kéo cuộc sống ngắn ngủi của kiếp người
…..Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua
….Xuân c̣n non nghĩa là Xuân chưa ǵà
….Mùa xuân hết là đời ta cũng mất “
Lại đối với người đạo phật, đón chào Xuân huyền diệu của vũ trụ bao la, ngoài ra mùa xuân thiên nhiên c̣n gọi là mùa Xuân Di Lạc, với nụ cười Từ bi, Hỷ xả, Tự tại nên ngài luôn luôn trải rộng cơi ḷng với mọi người để kiến tạo cuộc sống hạnh phúc và khuyên quên đi những ưu phiền lụy khổ, để được hưởng cuộc sống an lành.
Các ư nghĩa đều rốt ráo cả, nhưng dù sao đi nữa th́ mùa xuân hàng năm vẫn trở về với thực tại và mới mẻ. Trong những ngày cuối năm, mọi nhà đều rộn ră, nhộn nhịp, mọi người dọn dẹp nhà cửa trong ngoài, cũng chuẩn bị lo sắm sửa để chào đón mùa Xuân. Trước sân nhà là những cành đào, cành mai, trong nhà nào hồng, nào cúc, trái cây, bánh trái đủ loại.
Rồi ngày Xuân đến, nắng mai d́u dịu, ngát hương Xuân, trong cảnh sắc rực rỡ mùa Xuân, tiếng chim reo ca trong nắng ấm.
Chúng ta ư thức rằng Xuân đến, Xuân đi, lẽ tuần hoàn của tạo hóa, vậy trong giờ phút thiêng liêng giao thừa, chúng ta hăy để ḷng lắng xuống…đón nhận một mùa xuân mới an lành, vui vẻ./.
Des Moines, 11-01-09
Hoàng Công Thịnh
| Quê Cha Đất Tổ |
Nhóm
chúng tôi có bốn người, xuất phát từ Des Moines. Nhớ lại những ngày
khởi đầu chuyến đi, tôi giới thiệu chương tŕnh tour của A.V Travel
Mỹ- Việt Nam cho anh chị Nguyên, nhưng anh chi lại muốn đi
Singapore, nên tôi cũng bỏ ư định của ḿnh không muốn đi nữa. Một
tháng sau, anh Nguyên điện thoại cho tôi nói anh chi sẽ đi du lich
VN cùng với tôi; lúc đó tôi bớt đi sự hào hứng ban đầu, nên trả lời
nước đôi với anh.
Một lần, tôi điện thoại thăm chị
Trinh Nguyễn,( bà xă của anh Hiền Lê), nói chuyện trời mưa, trời nắng một hồi,
chợt nhớ ra tôi hỏi chị :” Có muốn đi du lịch không?, chị sốt sắng hỏi:
…-Đi đâu?
…-Đi Việt Nam.
..- Ok, bây giờ ḿnh đang ở Minnesota,
một tuần nữa mới trở về, khi về sẽ nói chuyện lại.
Đúng một tuần sau chị điện thoại cho
tôi lúc đang lái xe trên đường về nhà. Tôi mời anh chi đến nhà dùng cơm để bàn
về chuyện du lịch VN, từ đó hai chúng tôi gắn bó với nhau, dự định chương tŕnh
cho những ngày tới. Theo dự kiến riêng của tôi, khi tới Việt Nam tôi sẽ tách
khỏi đoàn du lịch 2 ngày để về quê của tôi, nhưng giờ chót, không hẹn- chị
Trinh cùng về quê với tôi, tôi như chim được chắp cánh. Cám ơn Chúa trong những
ngày ấy.
Gần đến ngày khởi hành, tin tức thời
tiết toàn là tin xấu về băo . Ở Việt Nam, ngày 01-10-09, cơn băo số 9 sau khi
hoành tại Phillipine, gây thiệt hại về tài sản và nhân mạng không ít- đổ bộ vào
miền Bắc VN, những nơi mà đoàn du lịch sẽ tới. Tại Des Moines chúng tôi thông
tin cho nhau, lo lắng về những ngày sắp tới , rồi cũng đành phải chịu, v́ mọi
thứ sắp đặt xong rồi- chỉ c̣n một cách duy nhất là ..” thí mạng cùi”
Sáng sớm ngày 07 tháng 10, năm 2009,
trời c̣n đêm, tôi mở cửa ra ngoài, cảm tưởng lạnh hơn những ngày lập đông năm
ngoái- v́ Des Moines vừa trải qua những ngày nắng ấm.
Mới có 2:00 giờ sáng, tôi làm cà phê,
nướng bánh ḿ, dọn dẹp quanh quẩn trong nhà; c̣n nhiều giờ quá- mở TV…thời tiết
ngày thứ sáu tới: nhiệt độ xuống thấp, chỉ hơn 30F, có thể có tuyết, tôi ra vườn
mang mấy chậu cây vào nhà, vừa xong là Phương đến đón- lúc đó là 4:00 giờ sáng.
Xe chuyển bánh ra phi trường; đi ngang đón chị Trinh.
Bây giờ ngồi trên máy bay: ngủ gà,
ngủ vịt- viết chữ nọ đè lên chữ kia, nhưng ḷng nhẹ lâng lâng, không lo lắng nữa,
ngay những điều chỉ cách đây 2 tiếng đồng hồ- hồi hộp trước phút ra phi trường,
không biết có khó khăn ǵ không, v́ mỗi lần đi mỗi khác.
Từ Des Moines, máy bay hăng UniTed
Airline transfer tai Denver, đi tiếp California - chờ đến12giở30 đêm mới chính
thức bước vào tour du lịch Mỹ- Việt Nam. Tại đây trong 4 tiếng đồng hồ chờ đợi,
con trai và dâu từ Santa Ana ra đón: hàn huyên, ăn uống, khi từ giă được tiếp
tế thêm “ kinh phí’ nên rất tự tin cho chuyến đi.
Chiếc máy bay khổng lồ 747 của hăng
Hàng không ASiANA Airline cất cánh đúng 1giờ30 PM từ sân bay Quốc Tế
California. Tới đây th́ yên trí lắm rồi, dù băo tố cũng mặc kệ nó. Đường bay
và đường băo sẽ không bao giờ gặp nhau. Trong lúc phi hành đoàn đưa con tầu”
bay” vượt Đại dương, tôi sẽ ngủ một giấc để bù lại những ngày thiếu ngủ vừa qua-
mơ về một chân trời xa.
Tối ngày 08/10/09 sau 2giỡ40 phút
bay từ Seul (Đại Hàn), máy bay hạ cánh phi trường Nội Bài (Hànội), tại đây
chúng tôi gặp thêm 3 người đên từ Denver và California.
Tour guide, Mr Tân đón chúng tôi tại
phi trường, lên xe ca về trung tâm Thành phố Hà Nội, đường dài khoảng 40 phút
lái xe. Đi giữa phố đêm, Mr Tân bắt đầu ngay công việc của một tour guide: Chào
đón khách phương xa đă chọn Hà Nội làm điểm du lịch đầu tiên- nói sơ qua chuơng
tŕnh ngày mai. Trên đường vào thành phố, Mr Tân giới thiệu khu công nghiệp mới
do doanh nhân nước ngoài đầu tư. Xe chạy thêm một khúc nữa, anh ta chỉ những
building cao tầng phía trái cầu Thăng Long là khu kiến thiết đô thị mới đang
trên đà xây cất, mỗi thước vuông đất ở khu này giá từ 35 đến 40 ngàn đô la Mỹ,
có lúc cao hơn, Cuối cùng giới thiệu cầu Thăng long. Cầu Thăng Long được xây
cất trước năm 197.. (tôi không nhớ rơ chính xác năm nào) do sự giúp đỡ của Trung
Quốc. Đến năm 1978-1979 hai nước Trung quốc và Việt Nam có mối bất ḥa, tất cả
nguyên liệu làm cầu nước đàn anh đă thu hồi về hết, công tŕnh cầu đường đương
nhiên phải bỏ dở. Măi đến năm 198…nước Liên bang Sô viết, một đàn anh lớn khác
tài trợ kinh phí để hoàn thành cây cầu. tính ra cầu Thăng long phải mất 12 năm
mới làm xong. Cầu dài 3km5, có nhiều tên dự kiến đặt khi cầu hoàn thành, nhưng
cuối cùng vẫn lấy tên cầu Thăng Long, một tên đă có từ lâu đời. Nh́n những công
tŕnh xây cất qua ánh đèn đêm, xe vừà chạy hết cầu, tài xế rẽ trái vào con đường
nhỏ hẹp; một nữ du khách hỏi..” Đây là đường về khách sạn hay sao?”. Lật đật
tuor guide :”Dạ không, đi đường tắt cho nhanh, chị- v́ bây giờ cũng là đêm rồi”.
Check in tại khách sạn 5 sao Sofitel
Plaza, nhóm du lịch chia nhau 4 pḥng cùng ở tầng lầu 8.
Chi Trinh và tôi sau màn tắm gội,
lục đục soạn đồ để ngày mai đi tour City đầu tiên và sau đó đi Vịnh Hạ long.
Ngày 09/10/09. Buổi sáng Hà Nội
trời lạnh, chi Trinh c̣n đang ngủ , tôi ngồi bên cửa sổ nh́n xuồng đường, phố
phường Hà Nội c̣n trong sương mờ, ánh đèn đường soi rơ từng góc phố, một vài
lọai xe nhộn nhịp trên đường.
…9 giờ sáng check out, trả pḥng.
Tour đầu tiên trong ngày thăm Quảng trường Ba Đ́nh, chùa Một Cột, taị đây du
khách chụp h́nh rất nhiều. Hồi nào tới giờ cứ tưởng chùa Một Cột chỉ nhỏ trong
h́nh không ngờ thực tế cũng giống như h́nh, nghĩa là nhỏ xíu
Tiếp đến chúng tôi đi thăm Văn Miếu-
Quốc Tử Giám. Văn miếu được xây dựng năm 1070, toàn khu Văn miếu, Quốc Tử Giám
chiều dài 350m, ngang 75m có thể gọi đây là trường đại học đầu tiên của nước
Việt Nam, bên trong thờ Khổng Tử, không chỉ là nơi để thờ cúng, tế lễ, Văn miếu
c̣n là nơi mỗi tháng hai lần Thái Tử đến nghe giảng sách.
Năm 1076, lập Quốc tử Giám phía sau
Văn miếu để làm nơi học cho con cháu các đại thần. Đến năm 1253, nơi này được
mở rộng, đón nhận những học sinh xuất sắc trong cả nước.
Năm 1483, cả khu văn miếu và Quốc tử
giám sửa chữa và xây dựng them với qui mô lớn hơn, với một diện tích chứa khoảng
300 học sinh. Hiện nay chỉ c̣n lại 82 bia đá, có ghi tên tuổi, quê quán 1306
các bậc đại khoa tiến sĩ .
Trải qua gần 10 thế kỷ, Hà Nội may
mắn c̣n lại khu Văn miếu- Quốc Tử Giám, một di tích lịch, sử văn hoá tiêu biểu
không chỉ của Thủ đô Hà Nội mà của cả nước VN, là chứng tích Thăng Long, Hà Nội
ngàn năm văn hiến.
Sau bữa ăn trưa, đoàn lên đường đi
Vịnh Hạ Long. Hà Nội – VHL đường dài 170 cây số, đường hẹp, xấu, di chuyển trên
đường phần lớn là loại xe vận tải lớn chở than đá, vật liệu xây dựng. Xe của
chúng tôi bị kẹt lại trên đoạn cầu vượt, những chiếc xe lớn nối đuôi nhau hoặc
dành đường vượt ẩu rất nguy hiểm.
Tới địa phận Vịnh Hạ Long, check in
tại SàiG̣n Hạ Long Hotel : pḥng ốc rộng răi, lịch sự. Bữa ăn tối với những món
đồ biển ngon miệng. Thành viên A.V Travel chụp tấm h́nh lưu niệm tại bàn ăn.
Tôi hỏi hướng dẫn viên Tân:” Từ hồi nào tới giờ có đoàn du lịch nào nhỏ (ít
người) như đoàn này không?- chỉ có 7 mạng.
Tân trả lời :” Có chứ cô, có khi c̣n
ít hơn nhóm này, tụi cháu vẫn phục vụ, làm đúng chương tŕnh”.
Sau bữa ăn, Mr Tân giới thiệu khu
chợ đêm bán quà lưu niệm, nhưng chúng tôi mệt v́ chuyến xe tới đây hồi chiều,
nên ai cũng muốn về pḥng nghỉ ngơi. Cũng như đêm trước tại Sofitel hotel, chi
Trinh và tôi sau vài giờ mệt thiếp đi, không ngủ thêm được nữa, nằm nói chuyện
cho hết đêm
Hạ Long.


6:30Am điện thoại đánh thức, ăn sáng tại pḥng ăn khách sạn, chương tŕnh đầu trong ngày, ra khơi viếng các đảo Vịnh Hạ long: cảnh đẹp hùng vĩ của Động sửng sốt và thiên cung, núi Đá Gà, biểu tượng Vịnh Hạ Long.
Dùng cơm trưa trên đ̣ máy. Lần đầu tiên lênh đênh giữa cảnh trời, mây nước, thưởng thức đặc sản biển với cách nấu nướng thuần túy quê hương, bên cạnh những bạn hưũ cùng chí hướng du lịch- một ngày thật hạnh phúc cho tôi. Người trên đ̣ giới thiệu sản phẩm biển như ngọc trai nuôi, tranh ảnh về những đảo xa sôi của VHL, quần áo may theo phong cách địa phương v.v. Chúng tôi chi chú ư tới phần chụp h́nh, mua rất ít đồ lưu niệm.
Quá trưa thuyền quay mũi vào bờ, nh́n lên bến, thuyền du khách lên, xuống tấp nập, trong khi xe đoàn chúng tôi trực chỉ Hà Nội.
Buổi chiều hôm đó, đoàn tham quan 36 phố phường, đường phố Hà Nội hẹp, người đông, xe gắn máy và người chen chúc, chật ních trên ḷng đường và vỉa hè; đi bộ th́ cứ phải đi tới theo ḍng người, không thể đi như dạo phố được. Dịp này tôi t́m lại được người bà con đă mất địa chỉ liên lạc từ năm 1982, kế đó đoàn tách ra 2 nhóm; chị Trinh và tôi đổi chỗ ở- về Hồ Gươm Hotel, trong khi các người khác trong đoàn ra ga Hàng cỏ đáp tầu đêm đi Sapa.
Về Quê
Ngày 10/10/09, chú Tuấn, tài xế của A.V travel có mặt tại Hồ Gươm Hotel lúc 7:30 Am đưa chị Trinh và tôi về quê của tôi : chặng đầu tiên chúng tôi ghé Nam Định, Cách đây gần 3 năm (2007) tôi có về thăm quê bên chồng một lần. Nhưng lần thăm này, biết được 2 tin buồn về hai đứa cháu: một chết v́ tai nạn xe, một v́ bệnh đột ngột qua đời, ngoài ra cô em út bị bệnh thấp khớp đi lại khó khăn, đau nhức; sức khoẻ mọi người thấy sa sút hơn trước. Các cháu nghe tin chạy về đầy nhà, đứa nào cũng gầy yếu, hốc hác, tôi thương cảm vô cùng. Hơn hai tiếng đồng hồ ngồi lại với gia đinh, không biết làm ǵ hơn là khuyên bảo, nhắc nhở : dù làm việc đồng áng cực nhọc- cũng phải lo đến sức khoẻ; mấy người em chồng , mấy đứa cháu lớn dạ…dạ…Nhưng tôi biết lời nói cũng không đi tới đâu v́ nếp sống người ở nhà quê không có ǵ thay đổi được họ. Cuối cùng tôi tặng tiền cho các em, các cháu, chụp một tấm h́nh lưu miệm trước khi chia tay, ra đi mà ḷng không yên- thực là buồn.
Từ giă Nam Định, chúng tôi qua tỉnh Ninh B́nh, t́m về thôn Phú Hậu, thăm đền thờ Đức Trần Hưng Đạo, một di tích lịch sử của gịng Nguyễn tộc. Đời sống người dân địa phương này thấy khá hơn, môi trường sống thoáng hơn. Lần trước tôi về (2005) dưới tên một người khác nên không t́m hiểu được nhiều. Lần này chú thím Giao dẫn đi thăm đền; chú kể lại, sau năm 1954 cùng thời kỳ cải cách ruộng đất, ngôi đền bị phá hủy, đồ thờ bị lấy đi chia chác tứ tán. ( Đạo sắc ), là giấy công nhận ngôi đền từ đời vua Minh Mạng cũng bị lấy đi, sau này một người bà con khác chuộc lại. Ông Bang ( em chú bác với ông nội tôi, là ba của chú Giao), căn cứ theo những dấu tích cũ của ngôi đền xây dựng, phục hồi lại được một ít. Ông Bang qua đời, chú Giao nối dơi trông coi đền tới bây giờ
Tôi nh́n chung quanh, những ngôi nhà bên phía trái của ông nội và của các chú thím giờ thuộc về người khác, tôi ra khu đất phía sau đền, ngôi nhà tây của cha mẹ tôi, cửa kính sơn xanh, sân gạch vuông rộng lớn không c̣n một dấu tích nào, chỉ là một khu đất trồng ngũ cốc, đứng nh́n cái ao nằm theo chiều ngang thửa đất, cỏ mọc um tùm, cái ao c̣n lại sau bao năm tháng dăi dầu, không người sửa sang, săn sóc, tôi ra tận mé ao, chỗ có cây ổi khi xưa, cành de xuống mặt nước, bên cạnh đó là bến ao xây gạch, chỗ tắm rửa mỗi ngày; trải dài theo bờ ao là những cây bưởi, cây nhăn, nhưng đă vắng bóng tất cả: chỉ c̣n lại một cảnh hoang lạnh, vô chủ. Tôi hỏi chú Giao :” Chú, cái ao bây giờ thuộc về ai? “. Chú nói :” đầu tiên là tranh nhau- rồi tới Hợp tác xă, nhưng bây giờ để không như thê, không thấy ai làm g
….Cha ơi ! Trên cơi trần đă vắng bóng cha, cùng tất cả những ǵ khi xưa cha vun trồng cũng đă lụn tàn, và những ǵ hiện hưũ hôm nay, rồi cũng đi vào qui luật tạo hóa. Con buồn, nhưng con muốn cha vui, ngày trở về của con phần lớn từ những ư tưởng này, xin cha giúp con, như những lần trước kia con từng cấu xin cha…
Như tỉnh cơn mộng mị, tôi quay sang chú Giao :” Chú.. mời chú vào trong đền, cháu muốn nói chuyện này với chú “. Hai chú cháu đi trở vào, vừa lúc thím Giao dẫn chị Trinh từ nhà riêng sang. Tôi nói với chú thím :” Thưa chú thím, cháu về đây thăm gia đ́nh và với một tâm nguyện, cháu tuy là gái, đă lấy chồng xa, nhưng cháu quan niệm gái hay trai cũng là con cháu trong ḍng họ, biết nghĩ đến cội nguồn, cháu muốn góp bàn tay trùng tu lại ngôi đền của ḍng họ. Cháu thương ông nội, ba má cháu và chú thím là những người nối dơi, có bổn phận ǵn ǵữ di tích của ông cha. Ḍng họ Nguyễn từ đời cụ tổ đă khổ công lập nên, ngôi đền có sắc phong của Triều Đ́nh, nên chúng ta phải bảo tồn di tích này.
Số tiền cháu mang về không nhiều, nhưng tất cả là tâm huyết của cháu, chú thím dùng để sửa sang lại những ǵ thấy là cần thiết, mục đích là chú làm sao tôn tạo lại cảnh quan được tôn nghiêm là chủ yếu. Chú Giao sau khi nhận tiền, nói lên kế hoặch của chú đă từ lâu mong mỏi, nay cơ hội đến, chú sẽ xây một cổng tam quan, đề chữ ‘ Nguyễn Tộc” phù hợp với ngôi đền và cảnh thổ bên ngoài, sẽ nâng mái đền lên cao, xây tường bao quanh giữ khuôn viên đền riêng biệt, những việc khác chú sẽ làm sau. …” cháu xin góp ư là chú thím nên cho các chú khác biết ư định của ḿnh- người trong họ sẽ tôn trọng người giữ đền qua việc làm của chú”.
Chị Tring đưa máy bấm vài tấm h́nh và nói :” Tôi cũng vui lây về những việc làm của người họ nguyễn v́ tôi cũng họ Nguyễn”. hàn huyên với gia đ́nh chú xong, tiếp đến đi thăm vài gia đ́nh các chú khác.
Từ giă gia đ́nh bên nội, thời gian đă quá trưa, tôi nói chú tài xế đi t́m một chỗ nào để ăn trưa, chú Tuấn nói :” Để cháu đưa hai cô ra Ninh B́nh, ở đó có đặc sản dê núi và cơm cháy”. Chị Trinh lập lại:
“ Dê núi” , Tôi nói đùa “Ăn xong ḿnh có kêu be..be, đ̣i lên núi không?. Cả bọn cười x̣a.
Từ thị trấn ra thành phố khoảng 20 phút , xe đi ngang cầu Non Nước, tôi hỏi Tuấn: “Ở đây có núi Non Nước không?”. Tôi nghe cha mẹ tôi nói hồi xưa thường dẫn tôi vào núi Non Nước tránh máy bay bỏ bom.
Tuấn chỉ về phía trước, bên tay phải :” Núi Non Nước đó cô, trong đó có một cái hang, có lẽ hố xưa cô đă vào trong ấy. – Tôi không ngờ đời ḿnh c̣n thấy lại được những nơi này.
Ăn cơm xong, chương tŕnh của tôi là đi thăm Đại Phật Tự tại núi Bái Đính, Gia Viễn- Ninh B́nh. Núi Bái Đính cách thị xă Ninh B́nh 15 cây số. Từ vùng đất bằng đi dần lên độ cao đến gần chân núi Bái Đính, xe đi qua một cổng thật hoành tráng mà tôi tưởng Đại phật Tự nằm ở phía trong- nhưng không- xe c̣n phải chạy thêm mấy cây số theo triền núi, qua một hầm núi, đường nhựa khang trang, cảnh quan hai bên đường thấy đẹp, khách đường xa đă nh́n thấy ngay một khu du lịch tấm cỡ trong tương lai. Chúng tôi chỉ lên tới thung lũng và tam quan của Đai phật tự, đường lên tháp chuông và chùa chính đang trong giai đoạn xây dựng, nếu muốn lên phải đi xe ôm, hai chị em e ngại v́ trời đă về chiều- lại đi hai xe riêng rẽ, nên chúng tôi từ chối lời mời của đám xe ôm.
Từ tầng dưới, tôi chiêm ngưỡng nhiều pho tượng phật to lớn dị thường, các pho tượng La hán khác cao hơn đầu người để rải rác nhiều nơi, chờ đợi sắp đặt vào đúng chỗ. Sau đây là những điều t́m hiểu được;


( Chùa Bái Đính, Gia viễn Ninh B́nh) ( Cùng thời Điểm, Các Bạn Ở SaPa)
Chùa Bái Đính, khu tâm linh lớn nhất Việt Nam, trong dự án gồm có: - Cổng tam quan, Tháp chuông, 500 vị la hán, Điện Quan thế âm, Hồ phóng sinh, Điện pháp chủ, 100 cây bồ đề, Điện Tam thế, Đường tới chùa cổ và đền thờ Thiền sư Minh Không, người đă t́m ra chùa Bái Đính ngày nay.
Năm 11 tuổi, Nguyễn chí thành xuất gia thụ giáo với thiền sư Từ đạo Hạnh, sau đó trở thành bậc cao tăng nổi tiếng. Ông lập ra nhiều chùa và cũng trụ tŕ ở nhiều chùa. Tương truyền rằng khi trở về quê nhà t́m thuốc chữa bệnh cho Hoàng thái Tử Dương Hoán, Minh Không t́nh cờ phát hiện ra hai hang động cực đẹp. dưới con mắt tinh tường của ḿnh, ngài nhận ra đây là nơi đất Phật. sau khi chữa lành bệnh cho Dương Hoán. Nguyễn Minh Không được vua phong chức Lư quốc sư và ban tước lộc ở lại triều đ́nh, nhưng ngài đă xin vua cho về ngọn núi, nơi đă t́m ra cây thuốc quí chữa bệnh cho vua. Ngài xây chùa thỉnh Phật về thờ để tạ ơn trời đất. Chùa Bái Đính có từ đấy.
Khu tâm linh chùa Bái Đính dự kiến đến năm 2010. sẽ hoàn thành cơ bản, để kỷ niệm 1000 năm vua Lư Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư về thành Thăng Long .
Chúng tôi lật đật xuống núi v́ trời đă sập tối. Đường trường về Hà Nội không có trụ đèn soi sáng. Hai chị em ngồi ở băng sau chỉ nh́n thấy hai ngọn đèn pha rực sáng của xe ngược chiều, ngoài ra không thấy ǵ hết, chị trinh th́ luôn miệng khen tài xế lái giỏi.
Về tới Hà Nội không c̣n đủ giờ đi ăn cơm, đành lái xe ṿng ṿng t́m mua bánh ḿ thay bữa cơm chiều; vừa đủ giờ trả xe cho tài xế . Vào tới Hotel- hai chị em sau khi tắm gội, ngồi gặm bánh ḿ, coi TV.
Ngày 12/10/09. Chương tŕnh hôm nay là : Núi Sóc Sơn, chùa Thiên Phúc ( chùa Thầy), chùa tây Phương, làng tơ tằm. trước khi đi những nơi này, ghé qua Ṭa Khâm sứ chụp h́nh xem công viên mới ra sao- nhưng Tuấn tài xế nói :” Công viên mới là ở nhà thờ Thái Hà- Thái B́nh, không phải ở đây” nên hai đứa tôi chụp h́nh trước nhà thờ lớn Hà Nội. Kế đi thăm chùa Thiên Phúc, Hà tây.
Chùa thường gọi là chúa thày hay chùa Cả, tọa lạc ở chân núi sài, xă Sài Sơn- huyện Quốc Oai- Tỉnh Hà tây. Chùa được dựng từ đời vua Lư Nhân Tông ( 1072-1128), lúc bấy giờ là am Hương Hải do Từ đạo Hạnh lập để tu hành. Sau xây dựnh thành chùa với qui mô lớn. ở lưng chùng núi có chùa cao với hang thánh hóa. Tương truyền là nơi thiền sư Từ đạo Hạnh giải thi để đầu thai làm vua Lư thần Tông. Trên núi c̣n có “ chợ trời”, hang cắc cớ…Chùa là di tích lịch sử.
Sau chùa Thầy, chúng tôi đi thăm chùa Tây Phuơng, cách chùa thầy không xa. Cảnh hai chùa có đôi phần giống nhau, có khác là phải leo 250 bậc thang gạch lên đến đỉnh núi, hai đứa tôi muốn hụt hơi, phần phải dừng lài giữa đường hứa với mấy cụ già bận về sẽ mua bánh kẹo dùm cụ.
Xuống núi đă quá 12:00giờ, chúng tôi t́m chỗ ăn trưa; Tuấn giới thiệu nhà hàng Sen Tây hồ buffet với 200 món ăn. Hai đứa tôi đồng ư ngay, vào đến khu Sen Tây hồ thấy mát rượi, có nhiều cảnh để chụp h́nh trước khi ăn, Tuấn chụp dùm hai đứa tôi những tấm h́nh chung. Quả thật nhà hàng rất nhiều món – không biết ăn món nào, mỗi món chỉ một miếng nhỏ cũng đến món thứ mười là cùng. Đang ăn điện thoại reo, Mr Tân từ Sapa gọi về;
_ Nhóm các cô đang ở đâu?
…-Chúng tôi đang ăn trưa
…..Ở đâu vậy cô?
….-Đang ăn ở chỗ 200 món,
…Ồ! chiều mai đoàn cũng ăn ở đấy.
Vậy tôi phải chừa lại mấy món chưa ăn kịp, mai sẽ ăn tiếp.
Có tiếng cười trong điện thoại –“ chúc các cô ngon miệng, sáng mai gặp lại”
… OK, chào.
Sau bữa ăn, chúng tôi đi thăm chùa Trấn Quốc. Chùa Trấn Quốc ở phía đông Hồ Tây, xây dựng từ thời nhà Lư, thế kỷ thứ 11. Đến đời Lê Trung Hưng 1642 chùa được tu tạo. Năm 1628, đời Lê Thần Tông, chùa được trùng tu và đổi là chùa Trấn Quốc. Năm1639 chúa Trịnh sửa lại, xây Tam quan, hành lang hai bên, qui mô rộng và đẹp hơn, quanh chùa có hồ thả sen, phía sau chùa có nhiều tháp cổ lưu giữ hài cốt của một số nhà sư được xây vào năm 1735-1786. Năm 1842, vua Thiệu Trị đổi tên là chùa Trấn Bắc, nhưng nhân dân vẫn quen gọi tên cũ là chùa Trấn Quốc.
Ra khỏi chùa Trấn Quốc, chúng tôi đến làng tơ tằm Hà Đông, bây giờ gọi là Phố Lụa:
… “ Nắng Sàig̣n ! anh đi mà chợt mát…”
… “.Bởi v́ em mặc áo lụa Hà Đông”.
Bây giờ ngồi viết lại, thương quá những tấm lụa Hà Đông, tự trách ḿnh sao hôm ấy không mua nhiều. Tôi nh́n đồng hồ đă 6:00 giờ chiều ; phải bỏ chuơng tŕnh đi núi Sóc Sơn, thật là tiếc. Giờ cuối trong ngày, ghé chợ Đồng Xuân mua kẹp tóc.
Từ giă Tuấn tại Hoàn kiếm Hotel, chi Trinh bắt tay con trai ( mới nuôi), hẹn ngày gặp lại.
Buổi tối hai chị em đi bộ một quăng ngắn từ Hai bà Trưng ra phố Tràng Tiền- thời tiết Hà Nội rất nóng.
Ngày 13/10/09, hai đứa tôi nhập lại với đoàn du lịch, điểm đầu tiên trong ngày là thăm Tam Cốc. Khám phá khu hang động Tràng An, hội tụ nhiều động nước diện tích hàng trăm hecta, mệnh danh là Hạ Long trên cạn. Tam cốc là 3 cái hang động trên mặt nước, núi cao bao phủ: cửa hang như miệng con quái vật khổng lồ. Thuyền chở chúng tôi gồm 5 người: anh chị Nguyên, chị Trinh, tôi, và người chèo thuyền. Nh́n con thuyền nhỏ, mỏng manh, sơ sài- có 4 mái chèo nhưng chỉ xử dụng 2. Thân thuyền làm bằng loại tôn mỏng , tôi hơi ngán; chị Trinh hỏi :” Đi bằng cái này hay sao?. Chị nguyên nh́n quanh: “ sao không có áo phao?, nhưng rồi cả bọn cũng xuống thuyền. Chị chèo thuyền gầy ốm với hai mái chèo nhỏ đẩy tới. Người đi tham quan rất đông, thuyền ra vào dập d́u trên nước- chụp h́nh lẫn cho nhau…Được nửa đường trời đổ mưa, rồi mưa nặng hạt. V́ được khuyến cáo từ trước, nên đă chuẩn bị áo mưa. Nhưng việc 4 người cùng giơ tay mặc áo mưa trong t́nh trạng thuyền mấp mé mặt nước, tôi luôn nhắc chị Trinh làm nhẹ tay, ngồi yên để thuyền khỏi tṛng trành; chị gợi ư muốn đi trở ra, anh chị Nguyên phụ chèo tiêp sức với hai mái chèo c̣n lại :” Đă đi tới đây th́ đi hết cho biết” chị Nguyên nói. Thuyền từ từ đi vào cửa hang ( miệng con quái vật), tối đen thui, không có đèn đuốc chi hết, tôi nhắc chừng người chèo :” Chị phải chú ư, đừng để đụng vào thuyền khác”…- Các bác cứ yên tâm- cháu nh́n thấy mà” Trong hang vọng lên tiếng nói của những thuyền khác. Tôi hỏi người chèo :” Sắp ra tới cửa chưa? – “ Một tí nữa thôi”
Ánh sáng le lói cuối cửa hang- hú hồn. Dưới mặt nước lập lờ rong tảo dầy đặc, làm tôi nhớ đến một chuyện năm xưa :” Ở Pleiku có thắng cảnh Biển Hồ do núi lửa tạo thành, biển hồ nước rất sâu, dày đặc rong tảo. Một mùa hè có vài người Mỹ xuống tắm rồi mất tích, khi t́m thấy xác bị rong tảo quấn đầy người “ Tôi đă nghĩ đến ngay từ lúc xuống thuyền. Tôi lại hỏi chi chèo thuyền:
…” Sắp đến Cốc thư hai chưa “?
…- “ Lần này đi hơi lâu mới tới Cốc thư hai “.
Chị trinh lên tiếng :” Tôi muốn về”. Cả bọn nh́n nhau, tôi nh́n đám rong rêu dưới nước, nh́n chi Trinh: “ Chị muốn về thật hả?” -“ Về, không đi nữa”. Anh chị Nguyên cũng đồng ư. Có lẽ chị chèo thuyền cũng vui,chị có vẻ mệt mỏi .. “ Nếu các bác không muốn đi nữa, em quay thuyền ra ngay” Thuyền tới bến, tôi nh́n thấy một đàn dê lớn có người chăn dắt, có lẽ là “dê núi” đặc sản Ninh B́nh.
Tiếp đến chúng tôi đi thăm nhà thờ Phát Diệm, thăm lại cảnh xưa - chốn cũ, tôi đi qua sân gạch rộng lớn bên cánh phải nhà thờ, nơi tôi đứng lănh thưởng năm xưa, ṿng ra phía sau, đi vào con đường dẫn đến ṭa Giám Mục. Những ngôi nhà thờ nhỏ trong quần thể khu nhà thờ Phát Diệm : Tất cả nhuốm vẻ rêu phong… cuối cùng vào viếng nhà thờ. hỏi ông từ về nhà bà Giáo Thắng: chỉ c̣n lại 3 người con trai: Thầy Trung, thầy Hiếu và Đễ. Một lần trở về là một lần có đổi thay,mất mát. Chính ḿnh cũng vậy. Xe trở về đường khác nên không ghé bến bà Hai Vỡi, nhà cụ Thâp vơí cây đào cổ thụ năm xưa ôi vẫn thích … Những kỷ niệm tuổi nhỏ êm đềm.
Ngày 14/10/09, ngày cuối cùng ở Hà Nội. 4:30 sáng xuống pḥng khách của khách sạn, hai chị em lợi dụng lúc vắng ngựi, chụp vài kiểu h́nh kỷ niệm. Ngoài trời đang mưa, gíó lớn cây cối ngả rạp về một phía. Theo tin tức thời tiết th́ cơn băo số 10 hiện đang ở Phillipine và sẽ đổ bộ vào Miền Trung VN vào những ngày giữa tuần, chúng tôi dù lo ngại cũng vẫn phải theo chương tŕnh đă định; nhân viên khách sạn chuẩn bị đồ ăn sáng ( To go) cho mỗi người v́ đi quá sớm.
Từ giă Mr Tân tại phi trường Nội Bài, cám ơn Tân những ngày vừa qua- giúp đỡ tôi trong việc t́m lại địa chỉ người thân tại Hà Nội.
Máy bay cất cánh tại phi trường Nội Bài lúc 7giờ kém10. Hạ cánh phi trường Đồng Hới 8giờ kém10. Mr Quang, tour guide miền Nam; Trẻ, cao ráo, đẹp trai, trên môi luôn nở nụ cười; câu nói đầu tiên của anh ta khi đón chúng tôi tại sân bay: “ Cháu là Quang, xin chào các cô, các chú trong đoàn nhà ḿnh”, trước khi lên xe, tôi chụp tấm h́nh phi cảng Đồng Hới, nghĩ rằng dịp may sẽ không đến hai lần. sau màn hỏi thăm sức khỏe các thành viên trong đoàn, Mr Quang đi vào nghề nghiệp của ḿnh, Quang nói
“Đồng Hới thuộc tỉnh Quảng B́nh, là tỉnh đầu tiên của miền Trung. Quảng B́nh cũng là phần đất hẹp ngang nhất ( 50 cây số) trên bản đồ Việt Nam….v.v “. Chúng tôi đang đi trên quốc lộ A1 về hướng Bắc để đến động Phong Nha, cách Phi trường Đồng Hới 40 cây số. Phong thổ ở đây rất đẹp, khí hậu hôm nay (14/10/09) là 26độC; mầu xanh đồng lúa, cây cối hai bên đường, môi trường không gian yên tĩnh, khác hẳn với miền Bắc- trong không khí bụi mù v́ cát, đá xây dựng
Một tấm bảng lớn trên núi từ xa đă trông thấy “ Vườn Quốc Gia Phong Nha Kẻ Bàn”.
Vào thế kỷ thứ 10, người Chàm khám phá ra Động Phong Nha, dài 7 cây số. sau cuộc khảo sát đầu tiên năm 1992 của Hội Địa Lư Hoàng Gia Anh và khoa địa lư địa chất trường Đại Học Khoa Học tự nhiên, Động Phong Nha được công nhận là di sản Thiên Nhiên Thế Giới. sau đó UNESCO đầu tư tôn tạo động Phong Nha. Cư dân trong vùng cũng phát triển theo- có đời sống cao hơn trước.
Thuyền máy đưa du khách từ ḍng sông Son vào trong động. Sông Son c̣n gọi là song Trớc, là chi lưu của sông Gianh, có tên từ đầu thế kỷ 19 ( trước năm 1802). Thời gian thăm động ướt, ngồi đ̣ máy đi ṿng ṿng qua các hang động, có nhiều chỗ núi đá chắn ngang trước mặt, trong màn tranh tối, tranh sáng, tưởng đây là tuyệt lộ. Con đ̣ lách qua, lách lại trong đám núi dựng đứng để ra một ngơ có ánh sáng, sau hơn nửa giờ, đ̣ tấp vào một bến, cũng trong ḷng hang, chúng tôi lên bộ thăm tiếp phần động khô; tới đây người lái đ̣ tuyên bố một câu “xanh rờn” : bà con đi nhanh nhanh một chút, kịp trở lại đúng giờ con nước, nước sẽ dâng cao đ̣ không ra được.
Động ướt cũng như động khô, không bút mực nào tả hết được vẻ đẹp, hùng vĩ, rất nhiều h́nh tượng thiên nhiên, sống động trong ruột những quả núi mà chỉ có ông thợ trời mới làm được- con đ̣ máy chầm chậm trên làn nước đen ng̣m: có núi, có nước, có bầu trời, núi nhô lên khỏi nước- nước vây quanh núi. Vừa thưởng thức, tôi vừa nhớ đến cuốn sách ” 80.000 dặm trong ḷng quả đất” tả nhiều khúc cũng giống như thế này, nhưng hôm nay được mục kích bằng con mắt thật, với những cảm xúc dâng đầy.
Thăm Động Phong Nha 2 tiếng đồng hồ, từ lúc xuống đ̣ tới lúc lên khỏi đ̣. Chúng tôi được đưa đến điểm nghỉ ngơi.
Sun Spa Resort, Quảng B́nh
“Resort”, một từ mới với khách du lịch VN, Resort khác với Hotel trong thành phố. Resort là những dăy nhà chạy dài theo bờ biển, có chiều sâu với cảnh quan thiên nhiên- tiện nghi cũng như Hotel. Buổi chiều hôm ấy, một cô trong đoàn rủ chị Trinh và tôi đi massage, tôi vốn làm biếng về ba cái vụ này và cũng chưa đi lần nào, nghe cô bạn tả về lợi ích của massage nên đi cho biết; sau vài động tác, cô bé massage bắt đầu hỏi chuyện ; “ ở Sà́G̣n cô ở đâu? làm ǵ?, con cái ra sao, cô ra đây làm ǵ?, tôi như bị hỏi cung, trả lời quanh co, trật duột hết. Cuối cùng tôi hỏi cô bé: cô 23 tuổi nhưng người bé tí, gương mặt chân thật, dễ thương. Cô nói : “ Con từ miền Tây ra đây với mấy bạn con, con chỉ biết tứ chỗ ở đến nơi làm việc, không biết phố và chợ ở đâu, có khi 2 năm con mới về quê một lần, để dành tiền mang về cho mẹ” nghe thương cảm quá. Hồi năy tôi nói với chị Trinh, chút nữa ḿnh cho tiền típ mỗi người hai chục ngàn, nhưng khi ra khỏi pḥng vừa gặp chi Trinh, tôi nói chị cho năm chục ngàn mỗi người đi - chị gật đầu, hai cô bé cám ơn rối rít. Buổi tối trong bữa ăn nghe tôi thuật chuyện, hai vợ chồng chú Toản ( thành viên trong đoàn) đi t́m người massage của họ để cho thêm tiền.
Ngày 15/10/09. Sáng sớm chị em tôi thức dậy trước giờ báo thức, ra biển chụp h́nh- đă thấy chú Toản ngồi ngoài đó. Biển lúc 5 giờ 00 sáng đẹp tuyệt vời,, vầng hồng vừa lên khỏi đường chân trời, lấp lánh ngàn sao trên mặt biển lặng. Chú Toản chụp dùm hai đứa tôi tấm h́nh ngồi trong thuyền thúng trên cát, kế đi ăn sáng, check out lên đường đi Huế.
Đường đi Huế dài 200 km, 4 tiếng lái xe. Qua cầu Nhật lệ, cùng tên với sông Nhật lệ, đi về hướng Nam, đường nhựa dễ đi, cây cối xinh tươi, nhà cửa san sát phía bên trái, chạy dài theo bờ biển; bên phải đường là ruộng lúa, xa xa hơn nữa, dăy trường sơn mờ mờ trong sương. Xe đi qua nghĩa trang vĩnh Linh- Quảng Trị, nhắc nhớ nơi này đă từng có những trận chiến xảy ra khi xưa. Khi xe đến gần cầu Hiền Lương, ai cũng hồi hộp muốn nh́n thấy cây cầu đă chia cách hai miền đất nước suốt 20 năm . Cầu Hiền Lương ở cây số thứ 735, tính từ biên giới Việt- Trung, chúng tôi xuống xe, đi ṿng theo khúc đường sát bờ sông để lên cầu Hiền lương, cầu đă bị sập hai lần trong thời chiến tranh; được phục chế lại năm 2001 theo sự mô phỏng lại của các năm 1954-1957. cầu Hiền Lương hiện giờ dành cho các loại xe hai bánh và những xe có trong tải nhẹ, người ta làm một cầu mới song song cho xe khách, xe tải.
Sông Bến Hải bắt nguồn từ dăy Trường sơn, trên đó có một ngọn núi cao gọi là Động Mang; từ đây có hai ḍng nước chảy về hai hướng khác nhau : một ḍng chảy ngược về Campuchia; một ḍng chảy về Việt Nam, gọi là sông Bến Hải, được 80 km th́ gặp sông Sa Lung tại ngă 3 sông gần cầu Hiền Lương (Từ cầu Hiền Lương nh́n về phía Tây thấy rất rơ ngă 3 đó), hợp lưu hai con sông này chảy qua vùng Minh Lương ở bờ Bắc nên gọi là sông “ Minh Lương”, nhưng do kỵ húy tên vua Minh Mạng nên đổi thành Hiền Lương. Cầu hiền Lương và làng Hiền Lương cùng tên gọi phát xuất từ đó.
Theo tour guide, từ cầu Hiền Lương về thị xă Đông Hà, trong khúc đường khoảng 20km này, phía trái đường xe chạy có một khúc sông gọi là Phá Tam Giang, do 3 con sông : Sông Huơng, sông Bồ,sông ô Lâu hợp lại, nước đổ ra biển. Nơi này là vùng nước trũng luôn có sóng gíó dữ dội, thuyền bè qua “ “Phá” rất khó khăn, thường bị lật, bị ch́m, nhưng lại là vùng nước sản xuất loại tôm rất ngon, người địa phương làm mắm tôm chua bằng loại tôm này.
Nhân có Phá Tam Giang, xin nói một chút về Truông Nhà HỒ. “ Truông” là một con đường ṃn qua một hẻm núi ( eo núi) gai góc, hiểm trở, người đi qua Truông thường bị cảnh cướp của, giết người. Truông nhà hồ vào đời nhà Hồ (Hồ quí Ly ???, tại miền Trung VN, nhưng không rơ chính xác là tỉnh nào)
Thương em anh cũng muốn vô,
Sợ Truông nhà hồ, sợ Phá Tam Giang
Đại lộ kinh Hoàng. Người đương thời sau 1975 và người đời sau không nh́n thấy được dấu tích ǵ hoặc cảm nhận được ǵ về Đại Lộ Kinh Hoàng năm 1972, c̣n gọi là Mùa Hè Đỏ Lửa 1972. Trên quốc lộ A 1, Đại lộ kinh hoàng dài khoảng 20 cây số, người dân địa phương xây một đài thờ ông Tam Tạng- tưởng niệm những đồng bào bỏ ḿnh trên đường đi t́m Tự do- tại khúc đường này
Thánh Địa La Vang
Thánh Địa La vang xây dựng năm 1901- Đức Mẹ hiện ra năm1798. Vào đời vua Cảnh Thịnh ( con vua Tây Sơn 1792). Nhà vua đàn áp đạo Công Giáo, người Công giáo thờ Chúa phải ở trong rừng sâu để trốn tránh Triều đ́nh. Nhiều năm tháng trôi qua, người ta đói khổ, bệnh tật, họ kêu xin Đức Mẹ cưú chữa. Đức Mẹ hiện ra năm 1789, mặc y phục việt Nam, đầu đội khăn đóng như chúng ta thấy tượng Đức Mẹ La Vang bây giờ. Đức Mẹ chỉ cho dân một loại lá cây mầu vàng: Lá Vàng là loại cây Đức Mẹ đă nuôi dân và chữa bệnh, cưú dân khỏi sự bách hại của Triều đ́nh vua Cảnh Thịnh.


Trong thời Pháp đô hộ, tiếng pháp không có dấu, nên chữ Lá Vàng lâu dần trở thành La Vang. Đoàn chúng tôi thăm Thánh địa, chụp h́nh, một số xin nước thánh, thời gian khoảng 60 phút. Rời Thánh địa La Vang lúc 11 giờ trưa, tới Huế lúc 12:10; bên trái đường xe chạy là kinh thành Huế, bên phải là sông Hương, kỳ đài Phú Vân Lâu bên bờ sông Huơng.
Bữa ăn đầu tiên tại Huế là nhà hàng Thạnh Phát restaurant- thưởng thức các loại bánh của xứ Huế, và tô bún ḅ, đặc trưng cho Huế.
Thăm Hoàng thành Huế… Lăng Khải Định,
Vua khải Định là con cả vua Đồng Khánh tức Hoàng Tử Phụng Hóa Công Bưủ Đảo, khi c̣n là hoàng tử, ông đă là một ông Hoàng ăn chơi, nổi tiếng hơn nữa là con người thích cầu kỳ, thích các việc khác lạ, khi lên làm vua: không để tâm vào việc xây dựng đất nước, vua Khải Địng bắt tay ngay vào việc xây dựng, sửa sang cung điện, lăng tẩm phục vụ cho ḿnh. Lăng được khởi công xây dựng năm 1920-1931, sau 11 năm mới hoàn thành, tọa lạc trên ngọn núi Châu Chữ, sau đổi là Ứng Sơn, lăng khải Định chiếm diện tích khoảng 6000m2. So với lăng tẩm tiền triều th́ lăng Khải Định nhỏ hơn, nhưng được xem là công phu- đẹp nhất trong các lăng tẩm triều Nguyễn.
Lăng Tự Đức
Không như những lăng tẩm khác, lăng vua Tự Đức lấy chữ Khiêm làm chính. Tại sao vua Tự Đức lại lấy chữ Khiêm “ Khiêm’ là một trong 64 quẻ của kinh dịch, gọi là quẻ địa sơn, nghĩa là cấn (núi) dưới mà khôn (đất) trên.
Với ư nghĩ đó, nhất là sau khi nạn giặc chày vôi xảy ra, nhà vua đổi tên cung Vạn Niên Cơ thành Khiêm Cung là có ư răn ḿnh, phải luôn luôn khiêm hạ, đừng tự phụ. Biết khiêm tốn th́ ở ngôi cao đức lại càng sáng hơn và dù cho ở ngôi thấp th́ người khác cũng không thể hơn được
Ăn Cơm Cung Đ́nh Huế,
6;30chiều cùng ngày cả đoàn được thưởng thức những giây phút tàn dư của chế độ vua chúa đă qua. tại một điểm được gọi là Cung đ́nh Huế. Khi cả đoàn bước vào một pḥng rộng lớn, người ta chờ sẵn để khoác cho mỗi người một cái áo, đội mũ theo phẩm trật Triều đ́nh mà trong đoàn đă chọn sẵn. sau đó sắp hàng “ rước” Vua – Hoàng Hậu, bá quan văn, vơ qua pḥng ngự thiện ( pḥng ăn), kèn trống nổi lên như một đám ma: Đức Vua – Hoàng hậu đi đầu, rồi đến quần thần, văn vơ, đương nhiên có thái giám dẫn đầu đám rước. Tại pḥng ngự thiện, thợ chụp h́nh chuyên nghiệp múa may cái máy của anh ta khoảng vài phút “ Một phút huy hoàng rồi chợt tắt”, tôi nói với các bạn khi trả lại áo măo cho người ta. Ngồi vào bàn ăn, đây mới là “ chủ quyền” của khách du lịch, một ban nhạc gồm 6 người: 2 nữ, 4 nam với đầy đủ nhạc cụ : đàn nguyệt, đàn bầu, sáo và guitar phục vụ bữa ăn. Những bài hát dân gian Huế rất hay, với giọng truyền cảm của hai nữ ca sĩ làm thực khách sững sờ quên cầm đũa, tới giữa bữa ăn, chúng tôi hội ư với nhau về tiền típ- rồi tiền tip cứ tăng dần về cuối chương tŕnh. Thức ăn không có ǵ đáng nói, nhưng bù lại cả đoàn được thưởng thức những bài hát, ḥ rất đặc sắc của xứ Huế mộng mơ, do chính những ca sĩ nhà nghề và tiếng sáo điêu luyện tŕnh bày.
Cuối ngày, đoàn check in tại Imperial hotel, khách sạn 5 sao, xây dựng năm 2008. Quả đúng với chữ Imperial, ngay từ tiền đường, sự trần thiết mang vẻ hoàng cung, ban lễ tân áo dài, khăn đóng. Giọng nói Huế ngọt ngào : dạ thưa..dạ…dạ ra đón chúng tôi. Lên thang máy- vào pḥng : mọi thứ đồ dùng, bàn ghế toàn loại gỗ qúi, bóng lộn, các trang trí khác rất đặc biệt, không giống một Hotel lớn nào, trần thiết cổ kính, trang nghiêm nhưng tiện nghi phục vụ th́ hoàn toàn âu-mỹ.
Ngày 16/10/09
(Sông Hương, chụp từ bờ thành chùa Thiên Mụ) ( Di vật tại chùa Thiên Mụ, xe của Thượng Tọa Thích Quảng Đức, năm196…thượng tọa Thích quảng Đức tự thiêu tại góc đường Lê văn Duyệt- Nguyễn đ́nh Chiểu, phản đối đàn áp phật giáo thời Tổng thống Ngô đ́nh Diệm)
Sau bữa ăn sáng tại Imperial Hotel. cả đoàn đi bộ một qua cầu Tràng Tiền, xuống bến, ngồi thuyền xuôi theo ḍng sông Hương…lên hướng cầu Phú Xuân, đi ngang cồn hến, nguyên cả làng ṃ hến tại khúc sông này, tôi nghe nói đến cơm hến, nhưng chưa được ăn, thuyền chui qua cầu Bạch Hổ, đi thêm một khúc nữa, tới bến lên thăm chùa thiên Mụ
Về lai lịch ngôi chùa này, chúa Nguyễn Hoàng sau khi rời kinh đô Thăng Long- đem quân trở về Trấn cũ, định kế lâu dài. Một hôm nhân nhàn hạ đi du ngoạn các núi non, sông biển; khi đến xă Hà Khê, huyện Hương Trà thấy giữa chốn đồng bằng, đột ngột một g̣ cao dáng tựa như chiếc đầu rồng đang ngoái nh́n về phía núi mẹ. Đoan vương trong bụng lấy làm ưu thích, bèn trèo lên đồi ngắm nh́n khắp chung quanh, kế đó Đoan vương t́m người địa phương hỏi xem ngọn núi ấy tên ǵ., người địa phương kể một câu chuyện rằng : Một hôm có người đàn bà, thể sắc trông c̣n trẻ nhưng mái tóc bạc phơ, ḿnh mặc áo đỏ, quần xanh, ngồi dưới chân núi than khóc và nói to rằng: “ Người đời sau nếu có bậc quốc chủ Nam Triều th́ nên lập đền thờ Phật, thỉnh cầu linh khí trỏ về nơi núi này, để phúc dân, giúp nước, tất không có ǵ phải lo”, người đàn bà nói xong biến mất, trong vùng nhớ đến h́nh dáng bà ấy đặt tên là núi Thiên Mụ. Nguyễn Hoàng nghe nói cả mừng, cho là linh ứng về ḿnh, bèn sai người dựng chùa Phật, viết biển đề chữ “ Thiên Mụ Tư”.
Huế nổi tiếng không chỉ là nơi tập trung của các đền đài, lăng tẩm của các vua triều Nguyễn, chùa chiền. Huế c̣n nổi tiếng v́ Huế có một thiên nhiên tươi đẹp, một cảnh quan rất thấp, rất nhẹ, rất êm, rất xinh và du khách cũng sẽ tiếp xúc với những giọng nói rất dịu ngọt. Tất cả đó là cảnh quan Huế và vượt lên trên chính là sông Hương , linh hồn xứ Huế. Sông Huơng, một tập hợp của hàng trăm con suối nhỏ phát xuất từ dăy Trường sơn hùng vĩ trùng điệp theo nhau về xuôi, rồi hợp lại thành hai nhánh chính Tả Trạch và Hữu Trạch, đến Bằng Lăng th́ cùng hợp nước uốn lượn quanh co giữa một vùng bạt ngàn xanh ngắt, rồi từ hướng nam bắc, ḍng sông đổi hướng rẽ về đông, lững lờ trôi về xuôi ngang Kinh thành Huế và cuối cùng nhập vào Phá Tam Giang cùng đổ ra biển.
Qua bao nhiêu thăng trầm, dâu biển, đứng trước tốc độ cạnh tranh ngày nay, xứ Huế vẫn giữ được vẻ trang nghiêm, thanh lịch của Huế xưa.
Ngày 17/10/09
Buối sáng trước khi check out, từ tầng lầu 12 Imperial hotel, tôi chụp những tấm h́nh đầu tiên trong ngày : ḍng sông Hương, cầu Phú Xuân, kỳ đài thành nội- biểu tượng Kinh Thành Huế.
Chuơng tŕnh hôm nay, đoàn đi Đà Nẵng, trên đoạn đường 100 cây số, qua hai đèo Phước Tượng và Phú Gia, tới khúc thị trấn Phú Lộc, Thừa Thiên Huế, có những em bé chăn trâu, lùa trâu từ chuồng ra đứng bên đường : giơ chân múa tay làm kiểu cho khách du lịch chụp h́nh, sau đó đến xin tiền; thực là tội nghiệp.
Ngày 18/10/09. Đà Nẵng CiTy, Đà nẵng cũng có những cảnh đẹp cưc kỳ. Buổi chiều ngồi xe chạy đi tham quan thành phô. Theo lời tour guide : “Đà Nẵng đất rộng, người c̣n thưa, đă từng là hải cảng nổi tiếng khi xưa (Tua-ran) nên giới đầu tư ngoại quốc đang đổ xô về đây. Xe chúng tôi đang chạy dọc theo con đường bờ biển, nhiều ṭa nhà nguy nga, đồ sộ đang thành h́nh, tương lai là những “Resort” Đà Nẵng. Chúng tôi ở khách sạn Grên Plaza Hotel, lấy pḥng nghỉ ngơi sớm v́ mấy ngày qua đă “ chạy show” liên tiếp… Sáng hôm sau, từ pḥng ăn khách sạn, Chị Trinh, chị Hồng và tôi rủ nhau ra bờ sông Hàn chụp h́nh. Sau đó đi thăm Hội An, từ Đà Nẵng - Hội An 30 cây số, 45 phút lái xe, Hội an thuộc tỉnh Quảng Nam, xe tới đầu phố cổ, tôi chụp được tấm h́nh cây hoa phượng nở trái mùa. Phố cổ Hội An dài gần 2 cây số, du khách xuống xe đi bộ tham quan, mua sắm quà lưu niệm làm bằng tơ tằm và những nguyên liệu của địa phương.
Theo dự báo thời tiết, một cơn siêu băo đang hoành hành tại phillipne và sẽ trở lại bờ biển VN trong 1-2 ngày nữa… vùng chúng tôi sắp tới. Ăn cơm trưa tại Hội An, trời bỗng đổ mưa lớn, hy vọng ăn cơm xong trời sẽ bớt mưa để kịp khởi hành lúc 1giờ00. Từ hội An xe phải qua khúc đường tỉnh lộ dài để ra quốc lộ A 1- đường tốt dễ đi hơn. Xe chạy qua cầu Mâu bắc ngang sông Thu Bồn, dọc đường gặp đoàn xe chở gạo cưú trợ băo lụt. Qua những vùng Mỹ Sơn,- Tam Kỳ - Chu Lai là những vùng vừa trải qua cơn băo số 9, nước chỉ mới vừa rút khỏi đường nhựa, những thôn làng hai bên đường c̣n ngập nước, bị cô lập với quốc lộ, nhiều mái nhà sạt lở, những tấm bảng quảng cáo bên đường găy đổ nằm ngả nghiêng. Bầu trời nhiều mây, nh́n xa xa trước mặt, giống như đang có cơn mưa lớn, sẵn sàng kéo tới chỗ chúng tôi bất cứ lúc nào.
3 giờ kém 15 xe đến cầu Trà Khúc, xuống mé sông chụp h́nh, nước lũ dâng cao cuồn cuộn đổ ra biển, tuor guide nói anh ta chưa bao giờ thấy mực nước dâng cao như thế. Xe chạy thêm một tiếng đồng hồ nữa đến bờ biển Sa Huỳnh Quảng Ngăi, bờ biển Sa Huỳnh c̣n hoang sơ, không có dấu hiệu mở mang, khai thác. Vùng này nước c̣n ngập cao, qua nền nhà. Quận Mộ Đức c̣n nhiều xóm nhà bị cô lập, chung quanh là một biển nước.
Xe càng chạy về hướng nam th́ trời càng sáng sủa hơn. Nếu chúng tôi về đến Qui Nhơn đúng như dự định là tránh được nhiều khó khăn về thời tiết, v́ theo dự kiến, cơn băo tương lai sẽ từ Phillipine đi xéo qua hướng tây bắc, đổ bộ vào Miền Trung VN, xe của chúng tôi đang đi ngược lại với hướng đi của băo- có nghĩa là đón băo. Trên đường đi, rất nhiều xe vận tải lớn phủ kín chạy về hướng Bắc.
Trời về chiều, xe đi ngang Tam Quan xứ dừa- nghe nói dừa Tam quan rất nhiều, chỉ thua Bến Tre, 5 giờ chiều xe đến B́nh Định, ở đây khung cảnh thanh b́nh, hai bên đường đồng lúa ph́ nhiêu, xe tiếp tục qua mấy địa danh như Phù Mỹ, Phù Cát v.v. để vào thị xă Qui Nhơn. khoảng 6 giờ hơn xe đến Qui Nhơn. Cám ơn Chúa, chúng tôi đến nơi an toàn.
Check in và cơm tối tại khách sạn sêgull Hotel, coi TV thấy vùng chúng tôi vừa đi qua hồi chiều có mưa to và gió lớn cấp7-8. Bây giờ là 2:30 đêm ghi lại những ḍng này khi ngoài trời gió rít từng cơn.
Ngày 19/10/09.
…6:00 giờ sáng nhân viên báo thức trước giờ ăn sáng, đứng nh́n từ lầu 5, băi biển Qui nhơn thật đẹp lúc mặt trời mọc- chị Trinh và tôi chụp vài kiểu h́nh, các anh chị dưới đất gọi xuống đi dạo. sau đó ăn sáng, chuẩn bị hành lư khởi hành đi Nha Trang lúc7:30 . Qui Nhơn- Nha Trang đường dài 530 cây số. Từ Qui Nhơn đến Sông Cầu chỉ hơn 30 cây; đi qua làng chài lưới sông Cầu. 9giở0 qua cầu Đà Rằng thuôc thành phố Tuy Hoà, Ngồi trên xe đang chạy, chúng tôi chụp h́nh những cảnh đẹp bên đường, như Ḥn Vọng Phu trên đỉnh cao nhất Đèo Cả, biển Đại lănh, Vũng Rô, bờ biển Cà Ná, Mũi Né v.v


( Đồng Lúa Nha Trang, ngày 20/10/09) ( Biển Đại Lănh, ngày 20/10/09)
Đến Ninh Hờa xe lên đèo Rọ Tượng, dưới chân đèo, phía biển là vùng nước lợ, người ta ngăn ra những ao nhỏ để nuôi cá, nuôi tôm. Theo con đường mới này, xe vào thành phố Nha Trang, không đi qua cầu Xóm Bóng và đèo Rù Ŕ như trước kia…
Nha Trang,
Bữa ăn trưa hoàn toàn VN tại Loan Restaurant : canh chua, cá kho tộ- và những đặc sản Nha Trang. Check in tại Sunrise Hotel Nha Trang, khách sạn 5 sao vào bậc nhất Nha Trang, một kiến trúc Tây phương; bước vào Đại sảnh, đă thấy vẻ tân kỳ, lộng lẫy của nó, pḥng ốc tiện nghi bậc nhất các loại khách sạn. Chúng tôi nghỉ ngơi mấy tiếng đồng hồ, buổi chiều đi thăm Tháp Chàm PoNAGAR, TRÊN NGỌN ĐỒI cầu Xóm Bóng. Kế thăm Chợ đầm Nha Trang. Năm 1962 tôi ở Nha trang, những con đường Hoàng Hoa Thám, Bạch đằng và chợ Đầm, chợ Xóm Mối, tôi trải qua trong suốt 2 năm. trở lại Nha Trang với tư cách du lịch, gợi lại bao kỷ niệm xưa, những h́nh ảnh hiện hưũ ngày nay tất nhiên thay đổi theo chiều hướng phát triển đi lên.
20/10/09, ngày thứ hai ở Nha Trang, 5 giờ sáng mặt trời chưa lên, tôi thức dậy chụp h́nh băi biển từ lầu 5 : hàng dừa xanh trên băi, đảo xa xa tiếp giáp biển nước trong xanh mầu ngọc bích. Trên mối bờ biển của đất nước đều có những nét đẹp đặc thù, tôi không đủ lời để tả hết được vẻ đẹp mỗi nơi, nhưng riêng biển Nha Trang tôi có nhiều kỷ niệm, đứa con thừ 2 của tôi ra đời tại Nha Trang, từ số nhà 50 đường Hoàng Hoa Thám ra bờ biển chỉ một quăng ngắn, chiều chiều, hai vợ chồng trẻ bỏ 2 đứa con lên xe đẩy, tà tà đi bộ ra băi biển, có hôm đến chiều tối mới về, những tháng ngày hạnh phúc tại Nha Trang. … Rồi định mệnh con người gắn liền với sự thăng trầm của đất nước, một bước đi quá dài, quá xa, sau 47 năm mới có cơ hội trở lại Nha Trang, bước đi chính những con đường có dấu chân xưa, tâm tư nặng trĩu mối u hoài, xưa và nay đă khác xa, đă đổi thay; tôi bỗng thấy đời hoang vắng giữa phố đông người…bên tôi đă vắng bóng một người.
8;30 tập trung đi thuyền ra ḥn Miếu, chụp h́nh làng chài quanh ḥn Miếu ( ḥn Miếu đối diện với ḥn Tằm trước kia), một số người trong đoàn tắm biển. 12;30 trưa rời Ḥn Miếu đi thuyền ṿng qua các đảo ngắm cảnh, tới nhà hàng “ Con Sẻ Tre” trên đảo Vinpearl ăn cơm trưa. Sau bữa ăn trở lại đất liền thăm Hải Học Viện Nha Trang. Hải học Viện Nha Trang xây dựng năm1923, trưng bày khoảng 20.000, mẫu phẩm vật về biển, đặc biệt trưng bày bộ xương cá voi lưng gù hoá thạch dài 18 mét do nhân dân xă Hảỉ Cường, huyện Hải Hậu- tỉnh Nam Hà khai quật được vào ngày 08/12/94 trong khi đào đường làm thủy lợi, bộ xương đă bị vùi sâu dưới ruộng khoảng 1m20 và cách biển 4 km (đường chim bay), chiều dài bộ xương là 18 mét, trong lượng gần 10 tấn.
Ngày 21/10/09, buổi sáng chị Trinh và tôi chụp những tấm h́nh sau cùng trên băi biển Nha Trang, một tấm lưu niệm với nhân viên khách sạn. Từ giă Sunrise Hotel, nơi đă để lại ấn tượng cho khách văng lai, Đoàn tiếp tục đi Mũi Né, tới bờ biển Cà Ná xe ngừng cho khách xuống chụp h́nh, nước biển Cà Ná có mầu xanh lục, những đợt sóng xa bờ xô trên dải cát trăng, xa xa những ḥn đảo tách rời với dăy núi xanh, dưới bầu trời xanh, cảnh trí tĩnh lặng tuyệt vời, khó t́m ở nơi khác. Chúng tôi đến Mũi Né lúc 4 giờ chiều, check in tại Pandanus Resort,; hẹn tập trung 5:30 để lên đồi cát.
Pandanus Resort rộng hơn 5 hecta, được bao bọc bởi những rặng dừa xanh,những con đường lát gạch vuông dẫn đến mỗi khu nhà ở được chia thành : A-B-C, giữa mỗi khu là vườn hoa, dừa cao chen kẽ, một cái hồ lớn xây theo dạng tam cấp thả hoa súng hoa sen, cạnh nhà ăn, một con suối nhỏ, hai bên bờ những loài hoa dại, ḍng nước uốn lượn chảy xuôi về một ao sen lớn. Đến đây du khách được trở về miền quê xứ dừa, với h́nh ảnh chiếc xuồng, bến nước , gợi nhớ bao h́nh ảnh và hoài niệm quê hương.
Buổi chiều cùng ngày, sau khi từ đồi cát trở về, chúng tôi đến nhà hàng Cây Bàng ăn tối, mái nhà là những tàn lá của nhiều cây bàng giao nhau, chỗ ngồi sát ngay mặt nước biển, bờ đá cách bàn ăn chi 2mét, rất tiếc là giờ ăn không phải ban ngày, nên mất đi nhiều sự thưởng thức. Món ăn hoàn toàn đặc sản biển : mực một nắng, cồi điệp, cháo hào v.v. Cả đoàn chỉ c̣n một ngày nữa là chia tay, nên chụp tấm h́nh kỷ niệm trong bữa ăn tạm gọi là sơn hào hải vị.
Ngày 22/10/09
Ngày chót tour du lịch, từ Pandanus Resort lúc 7;30 đoàn lên đường đi Phan Thiết, trên đường trở về Sàig̣n, đi qua những địa danh thân quen, ngă ba dầu Dây, cầu Đồng Nai cửa ngơ Sàig̣n, ăn bữa trưa tại nhà hàng Bông Sen rồi chia tay nhau tại đây, có người hẹn ngày tái ngộ.
Trong suốt cuộc hành tŕnh 16 ngày trở về Quê Cha Đất Tổ, mỗi nơi đến tôi đều muốn gởi gấm một chút gi đó,và mang theo một chút ǵ, để nhớ để thương trong niềm hoài cảm dâng đầy của quê hương diệu kỳ, t́nh người diệu kỳ .
Des Moines, Nov 11/18/09 H.Y.
| Mái Trường Xưa |
Trên quốc lộ 10, chiếc xe và người lại tiếp tục về miền xuôi. Xe đang chạy trên con đường chính của thành phố Nam Định, buổi trưa trời nắng gắt, hơi nóng từ mặt đường và những làn bụi mang gió nóng lùa vào xe, mỗi khi một chiếc xe qua mặt. Đủ loại xe lớn, nhỏ chen lấn dành đường, trên lề đường, người bày hàng buôn bán, người gồng gánh, người đi bộ ngược, xuôi. Tạo nên một hoạt cảnh tất bật, vội vàng của một thành phố đông dân. Bỏ lại sau lưng cái nhộn nhịp của thành phố, xe chạy tới vùng ngoại ô thoáng mát. Hai bên đường, lúa non mầu con gái như những tấm thảm nhung dợn sóng đong đưa trong nắng, gió. Một ư nghĩ vừa chợt đến lại bị xoá tan bởi nhiều ư nghĩ khác dồn dập trong đầu; dư âm buổi gặp gỡ các chú c̣n để lại trong tôi nhiều nỗi ưu phiền. Tôi lại miên man nghĩ về quê ngoại, làng Dưỡng Điềm, nơi đă dung dưỡng chúng tôi trong những tháng năm rời quê nội.
Quê ngoại tôi, một vùng đất hiền hoà, với những người dân cần cù hai sương một nắng, có mặt trên ruộng đồng từ buổi ban mai và đi nhà thờ cầu kinh khi chiều về. Tôn giáo và đời sống hàng ngày của họ trong mực thước, hoà điệu như cây với đất, cần thiết như hơi thở con người.
Chúng tôi t́m đến ngôi nhà thờ Điềm. Qua bao năm xa cách vẫn nhận ra ngay, hai ngọn tháp vuông cao sừng sững, rêu phong cùng thời gian. Sân gạch dài và rộng bao quanh khu nhà thờ. Lớp học mà tôi và mấy đứa em con d́ vẫn c̣n đó, vị trí bàn ghế không hề đổi thay. Thấy tôi đứng nh́n, một ông lớn tuổi trong lớp bước ra. Tôi chào thầy - tự giới thiệu về ḿnh và thêm: “Đây là lớp học mấy chục năm về trước chúng tôi đă ngồi học, chị em tôi học lớp năm (lớp một bây giờ, năm). Tôi hỏi thăm thầy về những ông thầy hồi đó, nhưng ông không biết ǵ hơn, ông nói: “Tôi ở nay mới trên 10 năm nay, lớp hiện tôi đang phục trách là lớp giáo lư hôn nhân của nhà xứ. Tôi cám ơn, chào thầy đi tiếp phần c̣n lại trong sân nhà thờ…
Chiến tranh h́nh như không tới nơi này, một vài thay đổi nhỏ không đáng kể, nhưng trải qua thời gian quá dài, nên tất cả đều mang dáng vẻ già nua, mệt mỏi v́ thiếu sự săn sóc, bảo tŕ, tôi vào trong nhà thờ, đi quanh sân thêm một ṿng nữa, chân bước mà ḷng nao nao khó tả.
…Ôi! cả một trời kư ức tuổi thơ sống dậy… Quê ngoại thân thương chiếm hữu hồn tôi trong những ngày xa xứ, giờ đây càng thêm mănh liệt.
… Chỉ một lát nữa đây, tôi sẽ t́m về nhà bà ngoại, tôi muốn nh́n lại mảnh đất xưa, ngôi nhà cũ… mặc dù bà ngoại đă ra người thiên cổ, các cậu, các d́ cũng ly tán khắp phương trời.
Tôi ví ḿnh như cánh chim viễn xứ, t́m về phương trời cũ một chiều thu, để đắm ḿnh trong tổ ấm đă một thời, để hít thở hương đất hương quê, t́m lại những giây phút thần tiên của thiên đường tuổi nhỏ.
Ra khỏi khuôn viên nhà thờ, theo hướng tay phải, cây cầu xi măng cong cong bắc ngang con sông nhỏ, con đường cái quan cặp theo ḍng sông dẫn về nhà ngoại sao trông rất lạ. Hỏi thăm th́ được biết đường này đă không có mấy chục năm nay, nếu muốn, phải đi theo con đường mới rồi hỏi thăm tiếp. Sự thay đổi thay tàn nhẫn làm tôi mất đi cơ hội ngàn năm một thuở. Tôi nhớ đến rặng nhăn trồng sát mé ao nơi nhà ngoại, cho trái ngọt mỗi mùa, nhớ đến những buổi trưa hè oi bức, ngồi dưới bóng mát của tàn cây cạnh bờ ao, yên lặng bên cậu chờ cá giựt mồi câu, cảm giác mong chờ, dễ chịu. Ao không tả bèo, nước trong leo lẻo, mát rượi. Là nơi lư tưởng của chúng tôi trong những ngày hè. Cũng là nguyên nhân một lần bị đ̣n đâu v́ tắm ao sém chết đuối.
Nếu hôm đó tôi t́m được tới nhà ngoại, ngôi nhà đă mấy lần đổi chủ, ít hay nhiều cũng không thể không có sự đổi thay. Xin cho tôi giữ lại h́nh ảnh đẹp của ngày xưa, thuở thanh b́nh hồn nhiên nơi quê ngọai. Ước muốn dù khoảng khắc trong mơ, không bao giờ phai mờ khỏi tâm trí.
Từ làng Dưỡng Điềm xuôi về Phát Diệm khoảng 10 cây số, đường nhựa dễ đi. Xe chạy ngang một ngôi làng ven sông, những cây phượng nở đỏ rải khắp b́a làng nhắc nhở tôi đến sân trường tiểu học năm xưa và những ngày tập tành viết lưu bút trong dịp hè về. Tôi vui mừng đươc trở về Phát Diệm, hồi đó dân số Phát-Diệm đông hơn nơi khác, buôn bán sầm uất, có đời sống văn minh nhất vùng… Đang suy nghĩ, xe đă tới cầu Tŕ-Chính, sông Tŕ-Chính theo ḍng chảy từ Phúc Nhạc, xuốt tới Phát-Diệm, qua phần đất của Nam Định, Bùi Chu…ra cửa biển Kim Đài. Sông Tŕ-Chính và nhiều phụ lưu tưới mát cho khắp vùng đồng bằng Bùi-Chu, Phát-Diệm. Qua khỏi cầu Tŕ-Chính, ba con phố Thượng Kiệm, Phú Vinh và Phát-Diệm là những phố nối dài trên Quốc lộ 10. Xe chạy thêm một quăng ngắn, quẹo phải vào “Đường Giữa”, tên con phố đưa du khách tới khu nhà thờ Phát Diệm. Phương Đ́nh (Tháp Chuông) và nhà thờ làm toàn bằng đá xanh, những phiến đá nặng hàng tấn, không hiểu người xưa với bàn tay và một tài trí siêu việt đă dựng nên một công tŕnh kỳ vĩ cho quê hương.

Phá Diệm ngoài dáng vẻ sùng bái về Tôn Giáo, c̣n là một điểm mà tiếng đồn bay xa, để du khách khắp nơi t́m đến thăm quan, thưởng lăm.
Chúng tôi vào đến Phương Đ́nh, thầy giáo dân tụ họp rất đông, hỏi ra được biết họ chuẩn bị đưa đám một cha già mới qua đời.
Khách ngoại quốc đi tham quan từng nhóm nhỏ, một số khác ngồi rải rác trong Phương Đ́nh, cây quạt giấy trên tay luôn phe phẩy- khí trời oi bức.
Bỏ qua người chụp h́nh đang mời gọi, từ cuối nhà thờ tôi đi ṿng qua sân bên cánh phải, sân này rộng lớn, dài hơn chiều dài của nhà thờ. Tôi đứng lặng hồi lâu, từ thuở rất xa xưa nhưng lại cảm thấy thật gần, thời học sinh lớp ba trường Phương Trung, trong một buổi phát thưởng cuối năm của các trường Trung, Tiểu học Công Giáo. Đức cha Lê Hữu Từ chủ tọa buổi lễ, ngài ngôi trên chiếc ghế tay ngai, một vị trí danh dự-thấp xuống vài bậc nữa: các cha, các thầy ḍng, các xơ ḍng Mến Thánh Giá, các xơ áo trắng người Pháp, tất cả các vị đó là thầy, cô giáo của nhà trường. Học sinh, các anh chị lớn, rồi chúng tôi xếp hàng theo từng lớp trong sân lát đá xanh rộng mênh mông.
Sau bài diễn văn của cha Hiệu Trưởng nói về ư nghĩa ngày lễ phát thưởng… Đức cha đáp từ… Chúng tôi đồng thanh hát bài “Học Sinh Hành Khúc”:
“Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau. Học sinh xây đời niên thiếu trên bao công lao..” Âm điệu hùng hồn, trong sáng cả ngàn giọng hát c̣n vang vọng trong tôi.. Nơi đây, gần 50 năm trước, tôi và các bạn đă bước lên những bậc thềm trên kia, lănh phần thưởng thầy trao. Các bạn cùng lớp mgày xưa, như chim trời tung cánh, có phút giây nào hồi tưởng về chốn củ, góc trời xa, nơi tuổi thơ đă trải qua. Riêng tôi muốn giữ lại trong hồn những h́nh ảnh tươi đẹp của thời học sinh hoa gấm dưới mái trường xưa, như một cuốn lưu bút ngày xanh viết bằng tim, óc. Trong ḍng đời phiêu bạt, tóc đă phai màu mới có được cơ hội t́m về, đọc lại.
Ngày mai đây, trong cuộc viễn tŕnh, tôi không biết sẽ c̣n gặp những ǵ, có t́m lại được dấu tích trong suốt quăng đường dài, những nơi đă trải qua thời niên thiếu.
29/07/05. Khoảng quá trưa, xe bắt đầu vào con đường cao tốc ngoại thành Hà-Nội, bên đường, những hàng tường vi nối dài hoa đỏ thắm, rực rỡ dưới nắng hè. Xe qua cầu Thăng Long, cây cầu dài nhất nước, bắc ngang sông Hồng đi vào nội thành.
Đường phố Hà Nội hẹp, người đông, xe cộ lưu thông chậm chạp…Nh́n sự đổi thay, tôi mới nhận ra thời gian xa vắng từ năm 1982.
Hôm nay, cùng với chồng trở về, đi trên phố phường Hà Nội, tâm tư xúc động, nhớ đến một thuở nào trong đời nhọc nhằn v́ cơm áo. Ngày ấy, Hà Nội với tôi buồn thương lẫn lộn, đi giữa phố phường mà sao không có t́nh thân, v́ cuộc sống đă chông gai ngập lối. Có một lần, nhân chuyến đi thăm nuôi, tôi muốn t́m lại nhà cụ Hàn Minh ở phố Huế, nơi gia đ́nh tôi đă sống trước ngày di cư. Ngồi trên tầu điện, tốc độ rất chậm để t́m nhà, tầu tới Chợ Hôm, tôi xuống đi bộ mong t́m lại những nét quen thuộc của phố Huế…Kia rồi, đường Đoàn Trần Nghiệp, đầu đường cắt ngang một bên phố Huế để nối vào phố Bà Triệu. Trên góc hai tên phố, nhà cô Tuyết bán tạp hoá, nhà cụ Hàn Minh cách đó một căn. Căn phố lầu khang trang, bảng số 288 c̣n nguyên vị trí cũ. Mầu vôi tường và mầu sơn cửa vẫn giữ nguyên mầu cũ, mặc dù qua nhận thấy có sự săn sóc, bảo tŕ. Cửa chính một cánh mở, không thấy bóng người… Tôi định vượt qua cái sân nhỏ chờ người ra hỏi thăm. Từ căn nhà này, hàng ngày tôi đi bộ xuống trường Trần Quốc Tuấn không xa…Tần ngần đứng một hồi lâu, tôi chợt hiểu rằng: những ǵ qua th́ thực sự đă qua rồi, khi chính ḿnh cũng không nhận ra ḿnh với thân phận hiện tại, thử hỏi ai tin được lời nói của ḿnh… Tôi quay lưng bỏ đi, ḷng buồn rười rượi như vừa đánh mất một cái ǵ, nuối tiếc bâng khuâng.
Người tài xế có lẽ không phải dân nội thành, nên xe chạy ṿng ṿng một hồi lâu mới t́m ra nơi đến của chúng tôi: Hotel ESTECEN, số 1 Hàng Ḥm.
Nhận ch́a khóa từ viên quản lư, anh ta nói: “Chị Ánh và anh Hưng từ Vịnh Hạ Long sẽ về đến chiều nay, để em giúp anh, chị đưa hành lư lên pḥng”. (Hai em tôi trong một chuyến “vacation” từ pháp về đây, nên đă lo chỗ ở cho chúng tôi).

Gặp nhau trong nỗi vui mừng xa vắng lâu ngày tôi hối các em: “chuyện c̣n dài sẽ nói sau, bây giờ đi ra hồ Hoàn Kiếm trước đă”. Đường phố Hà Nội không dài lắm, ra bờ Hồ chỉ qua mấy khúc đường. Nắng chiều đă dịu, không c̣n cái màu gay gắt như buổi trưa, đường phố thêm đông, du khách ngoại quốc trên các ngả đường. Băng qua một con lộ nhiều xe, hai chị em kiếm một băng ghế đá sát bên hồ ngồi nói chuyện riêng, tôi lêm tiếng trước: “Đă lâu lắm rồi chị mơ một ngày về Hà Nội mà không phải là những chuyến thăm nuôi, không ngờ bữa nay lại ngồi đây, chuyện đời khó nói”.
-“C̣n em th́ lần đầu tiên về Hà Nội, tuy rằng hồi trước ở đây, nhưng lúc đó em c̣n bé tí”.
- “Ưa, bây giờ ngắm cảnh hồ đi, ngày mai chị sẽ đưa em đi thăm trường cũ của chị, rồi đến những nơi nhà ḿnh đă ở trước kia, nhưng chỉ đứng ngoài nh́n thôi, nhe”.
- Đúng đó chị, bửa trước anh Hưng đi lại nhà cũ của ba má anh, họ đang buôn bán hỏi anh muốn mua ǵ, anh đứng nh́n một lúc rồi hỏi mua những thứ không có bày trong tủ”.
Tôi không muốn làm xao động những ư nghĩ của em, cảnh hồ trước mặt có lẽ em đă đọc nhiều sách vở. Sự đổi thay, biến chuyển theo từng thời mà tôi đă nhiều lần kể lại cho em. Nhưng dù sao với ḷng tha thiết yêu quê hương, khát khao được trở về chốn củ, nh́n lại cảnh xưa, nơi đă in những dấu sâu đậm trong ḷng người xa xứ.
Bóng tối chực chờ phủ lên cảnh vật…Hồ Gươm huyển hoặc như một bức tranh đậm mầu… Phố đă lên đèn… Chúng tôi trở lại phố t́m một hàng ăn.
Nửa ngày ngồi xe, rồi lại lội bộ từ lúc đến đây, nên sau bữa cơm tối tại một hiệu ăn phố Hàng Buồm, chúng tôi cùng muốn về nhà trọ nghỉ ngơi, dành sức khỏe cho ngày mai. Nhưng khi về đến khách sạn, TV thông báo có băo lớn ngoài Vịnh Hạ Long… sẽ có mưa to và gió mạnh tới Hà Nội vào khoảng nửa đêm, hai đứa tôi nh́n nhau, những dự tín về ngày mai chưa chắc đạt tới. Ngày mốt đă đi Saigon. Tôi mệt mỏi từng bực thang trở về pḥng.
Quả nhiên, nửa đêm nghe tiếng gió đập rầm rầm ngoài cửa sổ, rồi tiếng mưa nặng hạt gieo xuống mái ngói một cách hung hăn, hy vọng buổi đi chơi ngày mai trôi theo mưa gió bên ngoài.
Cả buổi sáng ngày hôm sau, chúng tôi giam ḿnh trong pḥng coi TV… Khoảng 3:00 giờ chiều, dù trời c̣n mưa cũng nhất định ra phố, không ngờ tâm trạng du khách đều giống nhau, ngoài phố rất đông người, khách ngoại quốc quần săn cao quá mắt cá chân, đội mưa đi dạo. Hai chị em tôi lại ra bờ hồ một lần nữa; hàng liễu bên hồ sũng nước mưa, tháp Rùa chơ vơ, cầu Thê Húc lặng buồn, mưa giăng giăng khắp chốn-ḷng lữ khách trong chiều mưa, niềm vui không trọn vẹn. Sáng ngày 01/08/05, chúng tôi từ giă hai em để về Sài G̣n… trong khi đó hai đứa em tôi ở lại thêm một ngày nữa, sau đó đi Nha Trang.
Đường từ khách sạn ra hăng Pacific Airline hơi xa, một vùng ngoại ô HàNội đang trên đà xây cất. Ánh nắng bừng lên sau một ngày mưa băo, trên hè phố một vài vũng nước lẻ loi c̣n đọng lại, bên cạnh đống gạch, cát và căn nhà đang xây dở.
Xe taxi ngừng sát lề phải, tôi hơi ngạc nhiên, không thấy tấm bảng để tên Pacific Airline; hơn nữa khung cảnh trước mặt không có vẻ ǵ là một hăng bay. Một thanh niên chạy lại mở cửa xe, tôi hỏi chú tài xế: “Tới rồi hả chú?” – “Vâng, anh,chị xuống đây chờ xe hăng tới đón”.
Ồ! Tôi kêu lên một tiếng nhỏ, uể oải ra khỏi xe. Trước mắt chúng tôi lá một quán Cà phê, khách ngồi gần chật quán, một số khác với hành lư đứng rải rác bên đường, bây giờ tôi mới thấy một tấm bảng nhỏ dài hơn gang tay, rộng chưa đầy gang: chữ Pacific Airline nhỏ xíu vắt vẻo trên một cái cột trong quán.
Tôi liên tưởng đến những cây xăng di động trên thành phố Sàig̣n, chỉ cần một cái chai hoặc một cục gạch làm dấu vậy mà muốn đổ bao nhiêu xăng cũng có, đó là những nét đặc thù trên quê hương Việt Nam.
Xe ca đến, hành khách đi máy bay lục đục lên xe chực chỉ hướng phi trường. Phi trường Nội Bài với kiến trúc Đông Phương, mái cong, mầu nâu đậm nhiều hơn mầu khác. Toàn bộ toà nhà như một cung đ́nh nào đó thuở xa xưa.
Sau thủ tục tŕnh vé, cân hành lư và một vài thủ tục khác diễn ra, máy bay ra phi đạo, cảnh phi trường khuất dần trong tầm nh́n. Một cái lắc nhẹ, nh́n ra ngoài, mặc đất đang xa dần, xa dần.
Bên ngoài con chim sắt khổng lồ, một biển mây trắng mênh mông, con người đang bay cao ngang mây trời, dù thân xác nhỏ bé, yếu đuối mà tâm hồn muốn vươn lên, vươn măi để thoát khỏi cái ràng buộc cuộc đời, đôi khi cũng rất bí hiểm như màn mây trắng dày đặc bao quanh.
Tôi nhẹ thả người ra lưng ghế, nhắm mắt.
Quê nhà xa lắc xa lơ đó
Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay.
Thơ Nguyễn Bính
Feb 20/06 H.Y.
| Một Cuộc Hành Hương tại Conception Abbey, Missouri |
Một Cuộc Hành Hương
Hoàng yến
…. ( Người viết chỉ nh́n đưọc một phần trong toàn bộ cuộc hành hương, nên những ghi chép sau đây có nhiều thiếu sót, xin quí vị đồng hương rộng ḷng bỏ qua và bổ khuyết cho những sai sót ) Cám ơn quí vị.
Ngày 23 tháng 06 năm 2007. Một cuộc hành hương, picnic tại ḍng Conception- Missouri, do Cộng Đồng Công Giáo Des Moines tổ chức.
Điểm khởi hành từ nhà thờ St. John lúc 7:30 sáng.
140 người gồm giáo dân Công giáo và một số lớn quí vị trong cộng đồng Người Việt đồng hương tham dự. Phương tiện là 03 chiếc xe bus chuyên chở phái đoàn.
Sau khoảng 02 tiếng lái xe, chúng tôi đến tu viện khi sương mai vừa tan, nắng nhẹ trải rộng khắp vùng… Một ngày đẹp trời, má mẻ; tâm hồn thơ thới khi bước xuống xe.
Tu viện trên một khu đất rộng lớn gồm nhiều toà building nằm rải rác là ḍng nam tu kín.
Một nhà nguyện chính, tên gọi :”Tiểu Vương Cung Thánh Đường” Danh hiệu danh dự Đức Giáo hoàng đặt cho nhà nguyện v́ sự huy hoàng, lộng lẫy về kiến trúc và trang trí.
Trong nhà nguyên, một thày ḍng dẫn giải (cha Trần văn Tân phiên dich) về lịch sử của nhà ḍng. Trên tường- những bức tranh lớn sơn vẽ rất linh động là những công tŕnh nghệ thuật mô tả những chủ đề trong kinh thánh và cuộc đời Đức Mẹ.
Một người đă nêu câu hỏi :” Một ḍng nam tu kín mà tất cả những h́nh ảnh đều đặc biệt nói lên sự tôn sùng Đức Mẹ?” . Thày ḍng trả lời:
…” Nguồn gốc nhà ḍng từ bên Thụy Sĩ. Năm 1873- nhà ḍng được thành lập tại đây với tất cả ḷng mộ mến Đức Trinh nữ Vô Nhiễm Thai, nên lấy chủ đề ấy đặt cho nhà ḍng, mang tên Conception Abbey.
Trải qua nhiều năm đầu, ngoài sự sinh hoạt của tu viện, chung quanh là một vùng rộng lớn không dân cư, sau này dân chúng từ các nơi đổ về sinh sống, thành phố h́nh thành từ đó. người ta lấy tên nhà ḍng đặt tên cho địa danh này: Conception Abbey City.
Nguồn tài chánh cho những chi phí hàng ngày của nhà ḍng là:
· Một xưởng in lớn trong vùng.
· Thu nhập từ trường Đại học ( Conception Seninary College?).
· Sự yểm trợ từ các xứ đạo do các cha đi quyên góp.
· Ngoài ra- nhà ḍng đầu tư một số vốn lớn vào kỹ nghệ, và những thu nhập khác v.v.
Tiếp theo một thày ḍng khác nói về Ơn gọi được tóm tắt những ḍng sau đây:
…Đời sống ngày nay quá tất bật, tuy nhiên trong mọi lănh vực đều có ơn gọi, đó là :” Dừng lại- Nh́n- và Lắng Nghe”. Nếu chúng ta không biết dừng lại, nếu chúng ta không biết nh́n th́ chúng ta không thể lắng nghe những ǵ Chúa muốn nói với chúng ta. Thày tâm sự :” Cách đây 10 năm, tôi đến đây cũng như những người hành hương hôm nay, văng lai rồi ra đi. Mấy năm sau tôi suy nghĩ về ngày đầu tiên đến đây… rồi một sự thiêng liêng thôi thúc; tôi trở lại và lần thứ hai này- tôi quyết định ở lại đây”.
Qua cuộc nói chuyện và kinh nghiệm bản thân của thày, cho chúng ta hiểu rằng : Ơn gọi đến trong buổi sáng, buổi chiều, có nghĩa trong mỗi tuổi đời là nơi ư Chúa. Chúa không kể đến dĩ văng. Chúa đ̣i hỏi ta từ khi có ơn gọi và sau này.
…….Xin Chúa cho chúng con Ơn gọi theo hoàn cảnh mỗi người chúng con: người cha, người mẹ, người con…cũng xin đừng kể đến quá khứ của chúng con – v́ như thế, chúng con không dám chạy đến cùng chúa.
Sau bữa ăn trưa, chúng tôi đi thăm một ḍng tu nữ tại nhà thờ Beneditine Chapel, cách ḍng nam 5 miles về hướng bắc.
Vài ḍng dưới đây từ một tài liệu chỉ dẫn của ḍng tu nữ:
…Vào tháng Tám, ngày 17 năm 1874, có 05 nữ tu du hành từ Marea Rickenback đến Châu Mỹ với ḷng mong muốn được tiếp tục truyền bá sứ mệnh của họ trong Cộng đồng Tân Thế Giới.
… V́ có lời yêu cầu của cha bề trên ḍng Beneditine of Conception Abbey, muốn giúp đỡ cho số dân nhập cư thuộc North West Missouri thời đó; một tu viện nữ và trường học được thành lập trong vùng Clyde. Cộng đồng nhỏ này lớn lên và phát triển mạnh,… Cuối cùng, một tín đoàn có trên 200 thành viên.
Công việc chính hàng ngày của các nữ tu là cử hành kỷ niệm Thánh Thể : bánh Thánh - rượu Thánh. Theo truyền thống, sự tôn thờ Thánh Thể là đặc quyền của ḍng tu Beneditine. Một lịch ( Schedule) làm việc hàng ngày, hàng giờ bằng lời cầu nguyện liên lỉ của các nữ tu.
Qua những nghi thức tế lễ chung và của mỗi người đích thân tôn thờ Chúa; liên kết với Chúa trong niềm tin là :” Người luôn luôn sống, làm trung gian ḥa giải, cầu nguyện hộ cho chúng ta với Đức Chúa Cha”.
Nhà ḍng cũng là nơi sản xuất bánh lễ, cung cấp cho tất cả các nhà thờ vùng Iowa.
Cuộc hành hương thăm viếng hai ḍng tu tại Conception Abbey- Missouri; được mục kích cảnh đồ sộ bên ngoài. Sự huy hoàng, diễm lệ bên trong để thấy sự lớn mạnh của đạo Chúa. niềm tin được củng cố, nhất là được viếng Thánh Thể bên ḍng nữ, nơi các nữ tu ngày đêm cầu nguyện…Tôi như cảm nhận được những điều Chúa nói :
….” Ai yêu ta th́ tuân giữ lời ta, và cha của ta trên trời sẽ yêu kẻ ấy, Cha và Ta sẽ đến và ở cùng nó và mang b́nh an đến cho nó. Những ǵ nó nghe được không phải của ta mà từ Đấng đă sai ta,..” Trong không gian thanh tịnh tuyệt đối…cho tôi một ư niệm sẵn sàng quên đời v́ Chúa.
Lạy Chúa, lời Chúa , Lời Chúa là lời Hằng sống-con không dám lơ là. Xin cho chúng con biết dừng lại, biết nh́n và biết lắng nghe; để trên đường về quê Trời, chúng con biết buông bỏ những ǵ nặng nề, phiền toái,- nhẹ nhàng một gánh, sẵng sàng khi Chúa gọi ./.
HY